– Làm sao có khả năng?
Cả người Hô Diên Minh mồ hôi lạnh tràn trề, thở hổn hển sợ hãi nói:
– Ở dưới ta toàn lực công kích, lại vẫn có thể dễ dàng thuyên chuyển lực lượng ý niệm như thế, ngươi rốt cuộc là ai!
Lý Vân Tiêu căn bản không để ý tới hắn, mà là thâm tình nhìn đại kiếm trong tay, lẩm bẩm cười nói:
– Đã lâu không gặp, bạn cũ! Mặc dù là ở ý thức không gian, nhưng có thể nhìn lại ngươi một chút, cũng làm cho ta hồi ức vô cùng.
Hắn đem đại kiếm giơ lên cao cao, trong ánh mắt một mảnh lạnh lùng, nhìn bốn đạo lực lượng chạy như bay mà tới, gằn từng chữ nói:
– Kiếm Trảm Tinh Thần, bễ nghễ thiên hạ!
Hầu như đem hết thảy lực lượng ý niệm có thể điều động, tất cả đều hội tụ ở trên chiêu kiếm này. Theo đại kiếm của Lý Vân Tiêu chém ra, toàn bộ không gian phát sinh từng trận nổ vang, bắt đầu bất ổn lên.
Oanh…
Bốn nguồn sức mạnh kia hoàn toàn bị lực lượng của hắn nuốt chửng vào, dư uy không giảm, mạnh mẽ hướng về năm người đè xuống. Từng tiếng kêu thảm thiết cùng không cam lòng vang vọng cả thiên địa.
Sắc mặt của Lý Vân Tiêu cũng trắng bệch, không thể duy trì hình thái Kiếm Trảm Tinh Thần, hóa thành đạo đạo ánh huỳnh quang biến mất ở trong tay. Đại Diễn Thần Quyết ở trên trán trở nên càng thêm sáng rực rỡ, điên cuồng bổ dưỡng hồn lực bị hao tổn của hắn.
– Không được, không gian muốn sụp xuống!
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra một tia lo lắng, vội vàng chạy như bay về phía Phượng Hoàng Chân Hỏa. Nếu không gian ý thức đổ nát, cũng sẽ không phát sinh dị dạng gì, chỉ là trở lại đỉnh núi Phượng Hoàng Sơn mà thôi. Thế nhưng Phượng Hoàng Chân Hỏa này sẽ biến mất không còn.
Sau khi năm người Tề Chân Tử ăn một đòn của hắn, đã không thấy tăm hơi. Lý Vân Tiêu cũng không kịp quản quá nhiều, nhanh chóng chạy về phía trước, rốt cục chỉ chốc lát sau, hắn liền chạm tới chân hỏa. Hắn nhịn xuống cả người kích động, dùng tay nhẹ nhàng bắt đi tới.