Lý Vân Tiêu hơi thay đổi sắc mặt, lớn tiếng quát:
– Mau dừng lại! Khối không gian ý thức này không biết trải qua bao nhiêu vạn năm, sức mạnh đã tiêu tan hơn nửa, ngươi tùy ý vận dụng sức mạnh như vậy, rất dễ dàng tạo thành không gian sụp xuống, đến thời điểm đó toàn bộ mọi người đều phải chết ở đây!
Hô Diên Minh c*̃ng biến sắc, tựa hồ nghĩ đến loại khả năng này, hắn kinh ngạc nhìn Lý Vân Tiêu một chút, lúc này mới chậm rãi đem hồn lực thu hồi, quay về Dịch Tiểu Sơn cùng Tống Thiên Thành nói:
– Hiện tại ta có tư cách nắm hai phần chưa?
Hai người đều là sắc mặt tái xanh, lặng lẽ không nói. Từ uy thế vừa nãy đến xem, xác thực không làm gì được hắn. Hơn nữa muốn từ nơi quỷ quái này đi ra ngoài, sợ là còn cần phải mượn sức mạnh của hắn. Liền không thể làm gì khác hơn là ngầm thừa nhận.
Hô Diên Minh cười lạnh, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Lý Vân Tiêu, lãnh đạm nói:
– Ngươi c*̃ng không tệ, xem ra ngươi c*̃ng không phải Thuật Luyện Sư cấp hai bình thường, sư phụ của ngươi đến cùng là người phương nào? Ta không tin Hứa Hàn có thể có trình độ như thế!
Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:
– Hỏi nhiều như vậy làm gì? Có phải là c*̃ng muốn phân cho ta một phần?
Tề Chân Tử hừ lạnh nói:
– Hừ, muốn một phần cũng được, để mạng lại đổi!
– Ha ha…
Lý Vân Tiêu cười khẽ vài tiếng, liền không nói nữa, chỉ có điều trong lòng dị thường ung dung.
Hô Diên Minh nhíu mày, tuy rằng cảm thấy hắn có chút quái dị, nhưng cũng chưa suy nghĩ nhiều. Dù sao một Thuật Luyện Sư cấp hai, còn chưa thả ở trong mắt hắn.
Tất cả mọi người đều lẳng lặng đứng thẳng ở trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn bóng mờ Hỏa Phượng cấp tốc giảm xuống.
Sau khi chờ đợi chốc lát, một con Phượng Hoàng rộng lớn vô biên hạ xuống ở trên đại địa, đoàn Sinh mệnh chân hỏa từ từ thiêu đốt kia cấp tốc dọc theo bóng mờ, nhanh chóng bốc cháy lên, trong khoảnh khắc toàn bộ đại địa đều đặt mình trong một biển lửa.