Hô Diên Minh lạnh rên một tiếng, nhìn dáng dấp Lý Vân Tiêu c*̃ng dại ra, nhân tiện nói:
– Ngươi ở một bên suy nghĩ thật kỹ, ta nghĩ ngươi cũng có thể hiểu Thuật Luyện Sư trong lúc đó, cách biệt một cấp có bao nhiêu chênh lệch, ngươi nên rõ ràng.
Hắn nói xong, liền không tiếp tục để ý tới Lý Vân Tiêu, bắt đầu chuyên tâm phá trận.
Bái hắn làm thầy tự nhiên không thể, Lý Vân Tiêu căn bản không cần cân nhắc, mà là ở một bên nhìn kỹ hắn phá trận. Tuy rằng thủ pháp cực kỳ đơn điệu, nhưng cũng đã nắm chắc then chốt của trận pháp, tốc độ chậm là chậm một chút, nhưng xác thực là đang mở ra.
Bảo vật trong Phượng Hoàng Sơn này là Tề Chân Tử ở trong điển tịch của Thượng Cung trong lúc vô tình phát hiện, nguyên bản chỉ là ôm thái độ nửa tin nửa ngờ, sau khi khảo cứu cảm thấy độ khả thi rất lớn, lúc này mới giựt giây vô thượng Lục tử đến giúp đỡ hắn. Vì không tiết lộ tin tức, lúc này mới làm ra chuyện trăm vạn đại quân vây khốn Côn Kim Thành. Đồng thời đem ba toà trấn nhỏ dưới núi tàn sát sạch sẽ, bố trí cấm chế.
Trận pháp trên vách đá xác thực là cấm chế thời kỳ thượng cổ, mặc dù là Lý Vân Tiêu, c*̃ng không hiểu toàn bộ. Trừ khi cho hắn một năm nửa năm thời gian nghiên cứu, bằng không trong thời gian ngắn c*̃ng phá không được. Văn tự trên cấm chế đều là khoa đẩu văn tối nghĩa khó hiểu thời thượng cổ, cùng khoa đẩu văn màu vàng của Đại Diễn Thần Quyết có chỗ tương tự, tuy rằng bất đồng, lại tựa hồ như xuất từ một hệ thống.
Chính là bởi vì trận pháp đã phá vỡ hơn nửa, cho nên mới có dấu hiệu bảo vật xuất thế, xúc động thiên địa dị tượng.
Lý Vân Tiêu nhìn Hô Diên Minh phá trận, c*̃ng có lĩnh ngộ. Đến trình độ như hắn, trận pháp có thể làm cho hắn học được đã không nhiều, chỉ có những thượng cổ di tích này.