Tống Thành Thiên c*̃ng kinh hãi nói:
– Không sai, không đề cập tới Hứa sư đệ, ngươi cùng Lệ sư đệ đều là Vũ Vương cảnh giới, dĩ nhiên c*̃ng không ngăn được người đến?
Tôn Tu Mỹ ấp úng không biết nói như thế nào, không thể làm gì khác hơn là nói:
– Chỉ đến hai người, một là Vũ Quân, một là Võ sĩ.
Ba người đều sững sờ, sắc mặt Tề Chân Tử nhất thời chìm xuống, cả giận nói:
– Tu mỹ, ngươi đang nói chuyện cười đúng không!
Dịch Tiểu Sơn cùng Tống Thành Thiên c*̃ng lộ ra vẻ ngờ vực, Tôn Tu Mỹ vội la lên:
– Không phải, Hứa sư huynh làm sao ngã xuống ta không biết. Nhưng đầu Huyền Lôi Kinh Vân Hống của hắn lại bị đối phương thu phục, ta nhốt lại con yêu thú kia, Lệ sư huynh đấu với hai người đối phương, vốn là chắc chắn thắng. Nhưng tên Võ sĩ kia không biết sử dụng bí pháp gì, để sức mạnh của tên Vũ Quân trong nháy mắt tăng vọt lên, g**t ch*t Lệ sư huynh!
Tề Chân Tử giật mình nói:
– Có chuyện như vậy? Thu phục Huyền Lôi Kinh Vân Hống, để Vũ Quân trong nháy mắt bùng nổ ra thực lực có thể g**t ch*t Vũ Vương? Chẳng lẽ tên Võ sĩ kia là Thuật Luyện Sư?
Ánh mắt mấy người đồng thời nhìn về phía Hô Diên Minh, Hô Diên Minh ở một bên lẳng lặng nghe, c*̃ng cau mày không ngớt, phân tích nói:
– Thuật Luyện Sư hồn lực mạnh mẽ thu phục yêu thú tự nhiên dễ dàng, thế nhưng một tên Võ sĩ, hồn lực có thể mạnh bao nhiêu? Thuật Luyện Sư cấp hai là cao nhất, làm sao có khả năng thu phục một con yêu thú cấp năm đã có chủ? Hơn nữa bí pháp để Vũ Quân tăng cao một Đại cảnh giới, ta thực sự là chưa từng nghe thấy!
Tề Chân Tử nghiêm nghị trầm giọng nói:
– Bất kể như thế nào, tất cả mọi người tăng cao cảnh giác! Mấy canh giờ cuối cùng tuyệt đối không thể xảy ra bất trắc! Bằng không coi như liều mạng bị sư phó của các ngươi quở trách, ta cũng phải lột da các ngươi!