Sắc mặt Lý Vân Tiêu hết sức trắng xám, trên người cắm vào hơn mười cây Ngũ Thải Thần Không Châm, tất cả đều đã biến thành màu trắng, có dấu hiệu gãy vỡ, không còn một chút linh khí nào.
Hắn nhìn mấy người quan tâm mình, ánh mắt rơi vào trên người Lạc Vân Thường, cười hắc hắc nói:
– Vẫn là Lạc lão sư đến ôm ta a, ta nghĩ ta sẽ không có chuyện gì.
Lạc Vân Thường mặt đỏ lên, muốn mắng người, đột nhiên trong lòng lại có một loại cảm giác khác thường, làm sao c*̃ng không mắng được, sửng sốt nửa ngày, mới giận dữ nói câu “lắm lời!”
Tiêu Khinh Vương kinh ngạc nhìn Lạc Vân Thường một chút, khóe miệng hiện ra một nụ cười quái dị.
Trần Đại Sinh cười to nói:
– Lúc này còn có thể đùa giỡn nữ lão sư, xem ra tiểu tử ngươi là thật sự không có chuyện gì.
Nụ cười trên mặt hắn bắt đầu tản đi, dần dần thay thế bằng một luồng sát ý, quay đầu nhìn Kim Sư quân đoàn, một âm thanh phảng phất đến từ U Minh nói:
– Ngươi không có chuyện gì, hiện tại đến phiên bọn họ có việc.
Lý Vân Tiêu một chưởng phong vân, đập ra bụi bặm kéo dài không tiêu tan, đợi lúc bụi bặm tán đi, tất cả mọi người ngơ ngác phát hiện, dĩ nhiên xuất hiện một hố to hơn mười mét! Mà càng khiến người ta khiếp sợ chính là, trong hầm nằm một bộ thân thể máu thịt be bét, nhưng không phải Lý Dật, mà là Quảng Nguyên Giáp!
– Xảy ra chuyện gì? Rõ ràng trúng chiêu chính là đại tinh tinh kia, làm sao biến thành một người khác?
– Đại tinh tinh kia đâu? Chẳng lẽ chạy mất?
– Không thể nào? Rõ ràng bị chưởng lực bao phủ, ta nhìn hắn ngã xuống, làm sao có khả năng chạy mất?
Mọi người nhớ tới tình cảnh mới vừa rồi, vẫn là khiếp sợ không thôi, nhìn thấy hố to cùng Quảng Nguyên Giáp trước mắt, càng là ngạc nhiên, dồn dập nghị luận, tất cả đều là một mặt khó mà tin nổi.