Quảng Nguyên Giáp miệt thị cười lạnh một tiếng, trường thương bay lên không. Hơn trăm viên Cửu Tử Liên Hoàn Phích Lịch Châu kia liên tiếp nổ tung, nhưng không có cách nào ngăn cản thương thế của hắn!
Coong!
Trường thương đâm vào trên cối xay, nhất thời ầm ầm một tiếng, hai cái bao tay bị nổ nát tản ra bốn phía. Dư uy của mũi thương trực tiếp phá tan không khí, mạnh mẽ đâm vào trên người Bạch Thành Phong, đem lồng ngực hắn đâm thủng!
Phốc!
Bạch Thành Phong phun ra một ngụm máu, toàn bộ tinh thần trong nháy mắt uể oải xuống.
– Thành Phong!
Lâm Vũ dại ra, cuồng bạo hét lớn một tiếng, đột nhiên ôm lấy Bạch Thành Phong, chỉ thấy con ngươi của hắn bắt đầu tan rã.
– Giun dế, chết!
Quảng Nguyên Giáp thấy một thương của mình dĩ nhiên không thể thuấn sát một tên Võ sư, cảm thấy giận dữ không ngớt, lần thứ hai giơ thương điểm đến.
– Lâm Vũ, cẩn thận!
Ở phía xa một âm thanh diễm lệ vang lên, La Lan Đóa sợ đến hoa dung thất sắc, liều mạng gào lên:
– Chạy mau, Lâm Vũ chạy mau!
Nàng chỉ cảm thấy cả người vô lực, trơ mắt nhìn người mình yêu sắp chết thảm dưới thương của kẻ địch.
Coong!
Một đạo Long Ngâm Kiếm khí vang lên, Lý Vân Tiêu đột nhiên xuất hiện, x**n th** kiếm bốc lên đạo đạo ánh kiếm, như từng đoá từng đoá kiếm liên tản ra, hướng về đầu lâu của Quảng Nguyên Giáp quét tới!
– Thanh Liên Kiếm Ca!
Quảng Nguyên Giáp từ bản năng thấy lạnh cả người, hắn cũng không hiểu vì sao một tên bát tinh Võ sĩ dĩ nhiên sẽ làm đáy lòng hắn phát lạnh, nhưng này là trực giác xuất từ bản năng võ giả, quyết không thể sai. Hắn hít vào ngụm khí lạnh, không lo giết Lâm Vũ, vội vàng rút trường thương về, thả người quét ngang, tiêu diệt từng đoá từng đoá kiếm liên.
Ở phía xa La Lan Đóa mới nới lỏng một chút, cả người có một loại cảm giác hư thoát vô lực. Nhìn bóng người thân ở trong kiếm liên, nội tâm dị thường phức tạp.