Hắn cũng không phải chưa từng thấy nhiều vật đáng tiền như vậy, mà là một phủ thành chủ nho nhỏ, tích tụ tài vật, dĩ nhiên so với Lý gia phủ khố của hắn còn nhiều hơn!
Hàn Bách c*̃ng giật mình không thôi, sợ hãi nói:
– Vân thiếu, một phủ thành chủ nho nhỏ dĩ nhiên có nhiều tài vật như thế, chỉ là kim tệ liền ít nhất hơn trăm triệu, này phải cướp đoạt bao nhiêu mồ hôi nước mắt nhân dân a. Chúng ta báo lên, hắn liền bị tru cửu tộc!
– Báo? Tại sao phải báo?
Lý Vân Tiêu giả bộ ngu nói:
– Ngô thành chủ làm quan thanh liêm, cần kiệm liêm chính, yêu dân như con. Các ngươi ai nhìn thấy quý phủ của hắn có tài vật?
– Không nhìn thấy.
Trần Chân vội vàng nói:
– Ta không nhìn thấy, ngươi nhìn thấy không?
Mộng Bạch c*̃ng lắc đầu liên tục nói:
– Không có a, trong kho phủ thành chủ đều trống không, không tin các ngươi đi xem xem.
– Tin tin, cái này ta tuyệt đối tin!
Trần Chân hớn hở cười to lên.
Ngô Liên Thiên bị cột trên không trung, miệng c*̃ng chặn lại, nhưng vẫn cật lực quát:
– Những đồ vật này ngươi không thể động, bằng không ngươi phải chết không thể nghi ngờ! Những vật này đều là của đại vương tử, ngươi dám lấy, tất bị tru diệt cửu tộc!
Lúc này Lý Vân Tiêu mới chợt hiểu ra.
– Há, chẳng trách. Hóa ra là của Tần Dương, khà khà, vậy ta càng không khách khí.
Hắn tiện tay hơi điểm nhẹ, cất đi lượng lớn nguyên thạch cùng vật liệu Thuật Luyện. Còn lại kim tệ trân bảo, còn có đan dược Huyền Binh, hắn quay đầu nói với Mộng Vũ:
– Những thứ này lấy đi phân phát cho mọi người, coi như khen thưởng!
Mộng Vũ khiếp sợ không thôi, nhiều vật chất quý giá như vậy, nàng trong ngày thường căn bản nghĩ c*̃ng không dám nghĩ. Rốt cục ở dưới mấy người trợ giúp, toàn bộ nhấc ra bên ngoài, bắt đầu phân phát. Trong đó còn có mấy chuôi là Huyền Binh cấp hai, lập tức bị mấy người Trần Chân chia cắt.