Ngô Liên Thiên sững sờ, không nghĩ tới thiếu niên này mới là chính chủ, xem ra rất dễ nói chuyện, tiểu hài tử mà, cho chút đường ăn liền lừa qua được, hắn mừng lớn nói:
– Dễ bàn dễ bàn, mời chư vị đến phủ đệ nói chuyện!
Rất nhanh, mấy người liền trở thành thượng khách của Phổ Dương Thành phủ thành chủ.
Để Ngô Liên Thiên kinh tâm không ngớt, không thể phỏng đoán chính là, hơn hai ngàn tên học sinh quân cũng không có thu lại, mà là đem toàn bộ phủ thành chủ vây chặt đến không lọt một giọt nước.
Lý Vân Tiêu uống trà thơm, cười hì hì nói:
– Ta cùng Ngô Quang huynh đệ c*̃ng là không đánh nhau thì không quen biết a.
Ngô Liên Thiên vội nói:
– Đúng đúng đúng, không đánh nhau thì không quen biết, Quang nhi, còn không mau rót rượu cho vị huynh đệ này.
Hiện tại hắn còn không biết thân phận của Lý Vân Tiêu, nên hỏi dò:
– Xin hỏi quý tính của tiểu huynh đệ? Ở trong triều đảm nhận chức trách gì?
Lý Vân Tiêu nhìn Ngô Quang vẻ mặt bất mãn, nhẹ nhàng cười một tiếng nói:
– Họ tên không cần phải nói, chỉ là nghe nói phía trước chiến sự khẩn cấp, vì lẽ đó khí phách hăng hái, muốn mang một đám huynh đệ đi bảo vệ quốc gia.
Ngô Liên Thiên sửng sốt một chút, suýt chút nữa bật cười. Chỉ bằng các ngươi những tiểu tử này, c*̃ng muốn ra tiền tuyến? Hắn cũng không biết thực lực của những người này, chỉ là nhìn mặt đều tương đối tuổi trẻ. Nhưng trên mặt vẫn là một luồng nhiệt huyết sôi trào, lớn tiếng nói:
– Khá lắm! Tiểu huynh đệ quả nhiên hào khí can vân, vì dân vì nước! Quang nhi, ngươi phải học vị huynh đệ này một ít!
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ha ha, học tập liền không cần. Vừa vặn đi ngang qua quý thành, lại cùng Ngô Quang huynh đệ luận bàn mấy lần, cũng coi như là có chút duyên phận. Đồng thời c*̃ng hiếm thấy Thành chủ một mảnh ái quốc chi tâm, tại hạ có một yêu cầu quá đáng.