Cả người Cổ Vinh run lên, lúc Lý Vân Tiêu nói đến “sự tình ghi lòng tạc dạ”, mang theo vẻ mặt cười gằn, để đáy lòng hắn không khỏi phát lạnh, bắt đầu yên lặng vì những người kia cầu khẩn.
Lý Vân Tiêu lẳng lặng nói:
– Kế Mông ngươi thay mọi người hộ pháp, ta cũng không biết có thể kiên trì bao lâu, tận lực làm a.
Hắn ở dưới chân mình vẽ một vòng tròn, phân biệt bố trí mấy khối nguyên thạch vào, ngồi ngay ngắn ở bên trong, hai tay bấm quyết, bắt đầu tĩnh tọa.
Hai mắt Kế Mông ngưng lại, thả người nhảy lên, trực tiếp ẩn vào một cây đại thụ ở phụ cận, đem thần thức tản ra phạm vi lớn nhất. Bắt đầu vì tất cả mọi người hộ pháp.
Lần này chỉ còn lại Cổ Vinh không có việc gì, c*̃ng dứt khoát đả tọa, tự mình tu luyện.
...
Trương Đào là học sinh kiệt xuất nhất trên Thiên Ưng trấn của học viện, mới mười ba tuổi đã mở ra năm đạo Mạch Luân, có hi vọng ở trước mười lăm tuổi cô đọng đan điền, diễn hóa ra nguyên khí, bước vào Nhất Nguyên cảnh, trở thành một tên Võ sĩ chân chính.
Tâm nguyện lớn nhất của hắn chính là mau mau kiếm đủ tiền, sau đó thi vào Già Lam học viện, sau khi ra ngoài trở thành một tên Trấn quốc Thần vệ, quang tông diệu tổ, để cha mẹ trải qua ngày thật tốt, để muội muội tìm một nhà khá giả, mặt mày rạng rỡ xuất giá.
Mỗi ngày Trương Đào đều sẽ đến phía sau núi một mình tu luyện, cây đại thụ hai người ôm hết, bị hắn đánh một quyền liền có thể nổ ra cái hang lớn.
– Ấy, đây là?
Hắn mới vừa đánh một cây đại thụ nổ ra, nhưng từ bên trong lộ ra một cái đầu lâu toàn thân nhung trắng, dĩ nhiên là một con sói!
– Sói làm sao sẽ ở trong đại thụ?
Trương Đào kinh hãi liên tiếp lui về phía sau, con bạch lang kia từ trong đại thụ lao ra, để Trương Đào ngơ ngác thất thanh kêu lên:
– Yêu Lang! Yêu thú! Phía sau núi tại sao có thể có yêu thú!