Tiêu Khinh Vương lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, đứng thẳng bất động, mặt không chút thay đổi nói:
– Đọc!
Cao Phong vội vàng triển khai thánh chỉ, cao giọng nói:
– Bệ hạ thủ dụ, Tần Dương cùng chúng tướng lĩnh Trung ương quân thái độ ngạo mạn, không phục quân lệnh, theo tội đáng chém! Nhưng hiện nay quốc nạn phủ đầu, chính là thời khắc dùng người, trẫm cho bọn họ một cơ hội, để bọn họ lập công chuộc tội. Còn Tần Dương, thân là vương tử, không lấy quốc sự làm trọng, xứng nhận trăm trượng răn đe!
Hô!
Lần này hơn một trăm tên tướng lĩnh kia, kể cả Tần Dương ở bên trong, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm. Suýt chút nữa liền mệnh vào Hoàng Tuyền.
Tần Dương c*̃ng là một thân mồ hôi lạnh, chưa từng có cảm giác cách tử vong gần như vậy. Tuy rằng quất trăm roi c*̃ng là thống khổ to lớn, nhưng ít ra giữ lại tính mạng, hơn nữa những thế lực dòng chính của mình cũng được bảo vệ.
Tiêu Khinh Vương nhẹ nhàng nâng mí mắt, trong con ngươi hiện ra vẻ khinh thường, con ngươi của hắn đột nhiên hơi co rụt lại, một mặt lãnh đạm nhìn phía dưới điểm tướng đài nói:
– Ngoại trừ quất Tần Dương năm trăm trượng răn đe, người còn lại, toàn bộ giết!
Chi!
Tất cả mọi người kinh hãi đến biến sắc, một tên tướng lĩnh càng là trợn tròn đôi mắt quát:
– Tiêu Khinh Vương, ngươi lão thất phu này, dám trái thánh chỉ, ngươi mới là đáng chết nhất!
Ầm!
Hắn vừa nói xong, Trấn quốc Thần vệ ở phía sau trực tiếp vỗ một chưởng ở trên đầu, tuôn ra một đoàn óc.
Ầm! A!
Các loại tiếng kêu thảm thiết truyền đến, nhưng rất nhanh liền khôi phục yên tĩnh. 124 tên tướng lĩnh Trung ương quân, toàn bộ bị giết! Bộ hạ dòng chính của Tần Dương ở Trung ương quân, không một ai may mắn thoát khỏi!
Phốc!
Tần Dương chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, phun ra một ngụm máu tươi, độc ác nói: