Ban Văn Lâm nhíu mày càng chặt, khá có thâm ý nhìn Lý Vân Tiêu một chút, mới nói:
– Nếu nói xấu là thật, tội đáng mất đầu!
Tần Dương sững sờ, hắn xác thực không nghĩ tới còn có loại điều lệ này ở trong luật pháp. Những quan to triều đình này, trong ngày thường vu hại lẫn nhau cơ bản đều là chuyện thường như cơm bữa, nhưng chưa hề nghĩ tới thân phận của những Thái Phó kia, chỉ là chút quan chức cấp thấp mà thôi.
Khổng Nhân Nghĩa đỏ mắt, cao giọng gào thét nói:
– Nếu là bình dân nói xấu, xác thực đáng giết. Nhưng những Thái Phó kia đều là có chức quan trong người, huống hồ nói đều là thật, tại sao nói xấu!
Ánh mắt của Lý Vân Tiêu híp lại, theo dõi hắn, cười lạnh nói:
– Nói là thật? Khổng Thánh Nhân, cẩn thận ta c*̃ng cáo ngươi nói xấu! Quốc vương bệ hạ triệu ta yết kiến, những Thái Phó kia ngăn cản không cho. Khà khà, xin hỏi Khổng Thánh Nhân, ngăn cản người chấp hành thánh chỉ, phải bị tội gì?
– Này…
Khổng Nhân Nghĩa nhất thời mắt choáng váng, ngăn cản tổ tôn Lý gia yết kiến là phương án lúc trước của bọn họ, căn bản không nghĩ tới bệ hạ sẽ tuyên, cũng không nghĩ Lý Vân Tiêu ra tay tàn nhẫn như vậy, bây giờ nhìn lại, những Thái Phó kia c*̃ng là không công chết oan rồi.
Ban Văn Lâm khẽ lắc đầu một cái nói:
– Ngăn cản người chấp hành thánh chỉ, đáng chém cửu tộc!
Lý Vân Tiêu nhất thời quát lên:
– Rất tốt! Nếu như ta nói không sai, trong những Thái Phó đó có một người tựa hồ là cháu ruột của Khổng Thánh Nhân, như vậy cửu tộc tự nhiên c*̃ng bao quát cả Khổng Thánh Nhân ở bên trong. Thánh Nhân làm lãnh tụ Nho gia, hậu đại Khổng thánh, mỗi tiếng nói cử động đều là tấm gương cho thiên hạ noi theo, tự nhiên phải biết quốc pháp như núi, pháp không dung tình!