Hắn đã từng đứng trên đại lục đỉnh phong, loại khí chất quân lâm thiên hạ kia, càng là khiến lòng người sinh kính sợ!
Tổ tôn hai người sóng vai, cưỡi khoái mã chạy vào tử cấm thành.
Hai người không hề che giấu khí tức trên người chút nào, người hai bên đường ở rất xa đã cảm giác được một luồng khí thế làm người ta sợ hãi run rẩy, rất sớm liền tránh thoát.
Lý Thuần Dương nhìn kỹ vẻ mặt của Tôn nhi, nội tâm cảm khái không thôi, đồng thời c*̃ng sinh ra vẻ ngóng trông con đường võ đạo vô tận kia. Nguyên bản sau khi lên cấp Vũ Vương, hắn đã hài lòng, cảm thấy đạt đến đỉnh cao cuối cùng của nhân sinh, nhưng vào giờ phút này, ở trên người Lý Vân Tiêu cảm thụ loại khí thế đại tông sư kia, nhất thời cảm giác ánh mắt của mình quá mức hẹp hòi, mà mình ở trên võ đạo, chỉ là vừa cất bước mà thôi.
Hắn âm thầm hạ quyết tâm, chờ xử lý xong chuyện của Tần Nguyệt, hắn liền triệt để rũ sạch việc ở phàm tục, chuyên tâm tu luyện.
– Phía trước là người phương nào! Đây là trước cửa hoàng cung, không được càn rỡ, mau mau xuống ngựa bộ hành!
Thị vệ ở trước cửa hoàng cung xa xa nhìn thấy hai con ngựa trắng lao đến, con ngươi đột nhiên co rút nhanh, người đến thật lớn mật, vội vận đủ trung khí, lớn tiếng quát ra.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu âm trầm, đem âm thanh tụ thành một đường, đột nhiên phun đi ra ngoài, ở trên bầu trời hoàng cung đột nhiên nổ vang.
– Chiến sự khẩn cấp, có quân tình trọng yếu phải bẩm báo bệ hạ, trì hoãn không được, xin thứ cho vô lễ!
Thị vệ kia cả kinh, vội vàng quát lên:
– Bất luận có chuyện gì, lập tức xuống ngựa bộ hành, chờ ta thông bẩm bệ hạ!
– Không kịp, tránh ra!
– Làm càn, xuống ngựa!
– Lại không tránh ra, đừng trách ta vô tình!
– Lớn mật, còn không xuống ngựa, chính là muốn chết!
– Ai, vì sao khổ như thế chứ.