Trời ạ, lẽ nào trong đầu Vân thiếu tất cả đều là đá hay sao? Coi như ngươi thật không muốn kết bái, c*̃ng không cần thẳng thắng cự tuyệt Nguyệt vương tử như thế chứ?
Nói thế nào c*̃ng là quần thần có khác, người ta là quân, ngươi là thần. Làm thần nên có bản phận làm thần tử, ngươi làm như thế để người ta làm sao xuống đài?
Lần này ngay cả Bạch Mâu c*̃ng mắt choáng váng, không biết làm sao giảng hòa…
– Khặc, khặc!
Lý Thuần Dương ho khan vài tiếng, c*̃ng là một mặt hắc tuyến, tầng tầng khiển trách:
– Tiểu tử ngươi cũng coi như có chút tự mình biết mình, biết thần tử làm sao có thể cùng quân vương kết bái! Tuy rằng Nguyệt điện hạ để mắt ngươi, nhưng ngươi an phận làm tốt bản phận thần tử của mình là được, c*̃ng không uổng công ta từ nhỏ dạy ngươi đạo làm quân thần!
Tần Nguyệt lúng túng cười vài tiếng.
– Ha ha, Vân thiếu quả nhiên rất đặc biệt, không hổ là truyền nhân của Tĩnh quốc công.
Trong mắt của hắn nhanh chóng lướt qua một tia mù mịt, nhưng ở đây cái nào không phải cao thủ? Coi như Cổ Vinh thực lực thấp nhất c*̃ng là thần thức hơn người, tất cả đều đặt ở trong mắt.
Lý Thuần Dương cùng Kế Mông cũng mơ hồ có chút thay Lý Vân Tiêu lo lắng lên.
Tuy rằng Bạch Mâu c*̃ng lo lắng, Nhưng đối tượng nàng lo lắng là Tần Nguyệt. Bởi vì nàng bói toán, tinh tượng thuật biểu hiện Lý Vân Tiêu mệnh cách cực cao, ngay cả dị thuật của nàng cũng khó có thể dò xét, mà tuy rằng Tần Nguyệt có hình ảnh đế vương, nhưng nhất định phải gặp Lý Vân Tiêu, mới có thể thành tựu. Nếu bởi vì việc ngày hôm nay ghi hận trong lòng, ngày sau tất là mối họa!
Trong lòng Cổ Vinh lại cười to không ngớt, đối với Lý Vân Tiêu khâm phục giống như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt, đã là không thể ngăn cản…
Nhưng ý nghĩ của Lý Vân Tiêu lại đơn giản hơn nhiều, hắn là người nào? Phá Quân Vũ Đế Cổ Phi Dương! Thiên hạ ngày nay, có tư cách kết bái với hắn sẽ không vượt qua một tay! Đừng nói vương quốc vương tử, coi như Hoàng Đế của những siêu cấp đế quốc kia, c*̃ng không ở trong một tay này!