Quả nhiên, ở phía xa sau khi không ngừng truyền đến k** r*n thảm thiết, Bạch Mâu tựa hồ gặp gỡ kình địch, không ngừng truyền đến nguyên lực gợn sóng, hiển nhiên là đối cứng ngạnh bính lên.
Đột nhiên từ phía sau truyền đến một âm thanh dữ tợn.
– Giết cho ta, không giữ lại ai!
Nhất thời mấy chục bóng người dồn dập từ bốn phương tám hướng xuất hiện, dũng mãnh lao lại đây, mỗi người đều là hắc y che mặt, nhưng mỗi cái thân thủ bất phàm, dĩ nhiên tu vi tất cả đều là Võ sư trở lên. Vọt vào trong đội ngũ của Lý Vân Tiêu, nhất thời rơi vào trong khổ chiến hỗn loạn.
Lý Vân Tiêu hướng chủ nhân của thanh âm kia nhìn tới, nhất thời nở nụ cười nói:
– Hóa ra là ngươi a, lão bát.
Lý Dật giận tím mặt, chỉ vào Lý Vân Tiêu hận đến nghiến răng, cả giận nói:
– Lần trước có Lạc Vân Thường xuất thủ cứu ngươi, lần này xem ngươi làm sao thoát chết! Hai vị sư huynh giúp ta ngăn cản những người khác, ta muốn tự tay g**t ch*t tên súc sinh kia!
Hai người phía sau hắn chính là cao thủ Bách Chiến quốc vẫn ẩn núp ở bên cạnh hắn, cùng với hắn là đồng môn sư huynh. Phân biệt là Quảng Nguyên Giáp cùng Ngư Nguyên Văn, hai người đều là Vũ Quân cấp cao thủ.
Quảng Nguyên Giáp chính là người ngày đó ở Lý gia tiểu viện, mang theo Lý Dật trốn đi, hắn nhìn chằm chằm Kế Mông, xem thường cười to lên.
– Sư đệ yên tâm, những tạp ngư này một cái c*̃ng sẽ không quấy rầy ngươi. Ngươi yên tâm đem thịt trên người tiểu tử kia đao đao cắt đi.
Lý Vân Tiêu từ tốn nói:
– Nguyên lai nô tài ngươi nổi lên phản chủ chi tâm. Cũng được, ngươi đã là nô tài của Lý gia ta, cái gọi là một ngày làm nô, cả đời là nô. Vậy thì do Lý gia Đại thiếu gia ta tự mình thanh lý môn hộ đi.
– Bớt sính miệng lưỡi, ta muốn tính mạng ngươi!