Mãi đến khi Lý Vân Tiêu mang theo Cổ Vinh từ trên lầu đi xuống.
Mấy ngày qua lần thứ nhất Kế Mông giương đôi mắt, đột nhiên từ trên mặt đất đứng lên, nhanh chân hướng phía trước đi đến.
Tất cả mọi người cảm nhận được khí tràng mạnh mẽ của hắn, dồn dập ngơ ngác thối lui qua hai bên, nhường ra một con đường, đối diện là Lý Vân Tiêu một mặt điềm tĩnh.
Kế Mông bước ra mấy bước, nháy mắt liền tới trước người Lý Vân Tiêu, hai sâu sắc lạy xuống, cất cao giọng nói:
– Kể từ hôm nay, Kế Mông đồng ý đi theo Vân thiếu, thề sống chết phục tùng mệnh lệnh của Vân thiếu. Nguyện Vân thiếu truyền cho ta võ đạo càng cao hơn!
Cho đến ngày nay, sau khi lĩnh ngộ Đào Hoa Tiểu Thi, hắn mới triệt để bái phục Lý Vân Tiêu, cam tâm tình nguyện, phục sát đất đồng ý vì hắn ra sức.
Tất cả mọi người trong Thuật Luyện Sư Công Hội đều nghe được rõ ràng, dồn dập kinh ngạc nhìn thiếu niên này, suy đoán thân phận của hắn.
Những người biết thân phận Kế Mông kia, càng là cả kinh trợn mắt ngoác mồm, khiếp sợ nhìn Lý Vân Tiêu.
Không ít người c*̃ng dồn dập nhận ra thân phận của Cổ Vinh, nhìn hắn chật vật đi theo phía sau Lý Vân Tiêu, càng là từng cái từng cái há to mồm, đủ để nhét vào dưa hấu.
Lý Vân Tiêu liếc mắt nhìn hắn nói:
– Hơn mười ngày, mới lên nhị tinh, xem ra thiên phú của ngươi c*̃ng rất bình thường. Muốn đi theo ta, phải xem ngươi nỗ lực cùng trả giá.
Những người xung quanh biết thân phận của Kế Mông, còn có Cổ Vinh, c*̃ng là ngơ ngác giật nảy cả mình, Kế Mông là người nào? Đại Vũ sư cấp cao thủ! Võ đạo càng về sau lên cấp càng là thiên nan vạn nan, đến trình độ Đại Vũ sư, mỗi một bước đều khó như lên trời. Nghe thiếu niên này nói, Kế Mông dĩ nhiên ở trong mười ngày liền vượt qua hai tinh, sao có thể có chuyện đó?