Hắn dùng tay chấm nước, ở trên bàn viết xuống địa chỉ tạm cư của mình, liền mỉm cười rong chơi mà đi.
Sắc mặt Tần Dương chìm như nước, ở trong đại sảnh trở nên trầm tư. Một đám thế lực dòng chính của hắn, toàn bộ hai mặt nhìn nhau, thấp giọng nghị luận không ngớt.
Lý Vân Tiêu cùng Cổ Vinh còn ở trong Thuật Luyện Sư Công Hội căng thẳng bế quan.
– Đây là viên thứ hai mươi đi!
Cổ Vinh xoa xoa mồ hôi trán, từ trong lò luyện đan lấy ra một viên thuốc màu nhũ bạch. Trên mặt hắn tuy rằng khô bạch như lạc diệp, nhưng trong đôi mắt lại là thần quang lấp loé, vui vẻ không thôi.
– Hừm, ăn một viên Tư Hồn Đan, sau đó lại tiếp tục.
Lý Vân Tiêu ngồi ngay ngắn ở trong trận pháp, nhắm mắt nhẹ giọng nói:
– Lấy tới một viên Thiên Điểu Đan.
– Vâng!
Cổ Vinh lên tiếng trả lời, đi tới trước một tấm bàn dài, đem đan dược mình vừa luyện chế để vào trong một hộp ngọc, bên trong đã nằm một đống đan dược giống như đúc, nội tâm Cổ Vinh trở nên vạn phần phức tạp.
Những đan dược này gọi là Huyền Hỏa Đan, chính là đan dược cấp hai hàng thật đúng giá, không phải Thuật Luyện Sư cấp hai là không thể luyện chế. Nhưng mình dưới sự chỉ điểm của Lý Vân Tiêu, dĩ nhiên dễ như ăn cháo luyện chế ra, không chỉ như vậy, hơn nữa còn như dây chuyền sản xuất từng viên từng viên sản xuất đi ra.
Bàn tay hắn mò vào trong hai hộp ngọc khác, vơ vét một hồi, phân biệt mò ra một viên đan dược màu xanh lục cùng một viên màu vàng nhạt, sau khi lấy ra liền nhíu mày.
– Vân thiếu, Tư Hồn Đan chỉ còn lại một hạt, Thiên Điểu Đan c*̃ng còn lại không nhiều.
Lý Vân Tiêu vẫn như cũ nhắm mắt, chậm rãi nói:
– Chờ ăn vào Tư Hồn Đan này, sau khi khôi phục hồn lực, ngươi trước tiên luyện ra một lò Tư Hồn Đan, dừng luyện chế Huyền Hỏa Đan, lại giúp ta luyện chút Thiên Điểu Đan.