Trong mắt Tần Dương lóe lên một tia sát khí, ngồi trở lại tại chỗ.
Lúc này Lý Dật mới tiếp tục nói:
– Chỉ cần Côn Kim Thành bị phá, chúng ta chặt đứt cung cấp lương thảo, bốn mươi vạn Phi Long quân đoàn của Lý Trường Phong nhiều lắm chống đỡ ba tháng. Lúc này Lý Thuần Dương cách xa ở thủ đô tự nhiên sẽ ngồi không yên, đến lúc đó điều khiển đại quân rời kinh, lao tới Côn Kim Thành. Chính là thời cơ tốt nhất để đại vương tử làm việc!
Hắn liếc mắt nhìn Tần Dương, phát hiện mặt của đối phương không hề có cảm xúc, đang lẳng lặng nghe mình giảng, lúc này mới tiếp tục nói:
– Quân đội phụ cận Thủ đô chỉ có ba cỗ, một là lấy Lý Thuần Dương cầm đầu thế lực Lý gia, hai là lấy thế lực Cấm Vệ Quân do bệ hạ cầm đầu, ba chính là lấy thế lực đại vương tử cầm đầu. Chỉ cần Lý Thuần Dương rời đi, chúng ta lại lôi kéo Long Khánh, toàn bộ thủ đô liền hoàn toàn nắm giữ ở trong tay đại vương tử. Lúc này, đệ nhị sách của ta, chính là đánh giết Tiêu Khinh Vương!
Trên mặt hắn dần hiện ra sát ý, lạnh lùng nói:
– Tiêu Khinh Vương nội thương chưa lành, mặc kệ tiểu súc sinh Lý Vân Tiêu kia có thể chữa khỏi hay không, thực lực đều sẽ mất giá rất nhiều. Đến thời điểm không cần đại vương tử động thủ, ta sẽ phái người thay đại vương tử làm chuyện này, đánh giết Tiêu Khinh Vương!
Tần Dương cả giận nói:
– Vì sao ta phải đánh giết Tiêu thống lĩnh? Ngươi đây là để ta tự hủy Vạn Lý Trường Thành, đến lúc đó quốc nội ai có thể chống lại Vũ Vương cao thủ của Bách Chiến quốc ngươi!
Lý Dật cười lạnh nói:
– Đại vương tử đừng quên, nếu Lý Vân Tiêu thật sự chữa khỏi Tiêu Khinh Vương, như vậy Tiêu Khinh Vương sẽ đứng ở bên ngươi hay là bên Tần Nguyệt kia? Đến thời điểm đó bên người Tần Nguyệt tả có Chung Ly Sơn, hữu có Tiêu Khinh Vương, coi như đẩy Lý Thuần Dương rời kinh, ngươi c*̃ng không làm nên chuyện gì!