– Không!
Lam Hoằng trầm giọng nói:
– Vào lúc này ngàn vạn lần phải cẩn thận, chúng ta không giống Lý gia. Trong hậu bối con cháu, nhân tài vô số. Mà Lý gia ngoại trừ gần đây nhô ra Lý Vân Tiêu, lại không còn người nào. Có điều, Lý Vân Tiêu này đúng là có chút mơ hồ…
Trong mắt hắn đột nhiên sáng ngời, ánh sáng b*n r* bốn phía, cả kinh nói:
– Lý Thuần Dương chịu đánh cược, chẳng lẽ là… chẳng lẽ là Lý Vân Tiêu có thể chữa khỏi nội thương cho Tiêu Khinh Vương?
Lam Quang c*̃ng giật mình trong lòng, thất thanh nói:
– Không thể nào? Thương thế kia là khuynh cả quốc lực c*̃ng không thể chữa a! Nếu Tiêu Khinh Vương c*̃ng đứng ở bên Tần Nguyệt, vậy cuối cùng thắng bại càng không thể biết!
Lam Hoằng hơi thở ra một hơi, cẩn thận nghiêm mặt nói:
– Lam Quang, ngươi ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, ở thời điểm thay đổi triều đại này, bất luận làm sao c*̃ng không thể quá sớm bại lộ ý đồ cùng thực lực của mình. Mặc dù không cầu có công, nhưng nhất định không thể có tội, như vậy Lam gia chúng ta mới có thể ở Thiên Thủy quốc truyền thừa tiếp.
– Vâng, phụ thân!
Lam Quang thận trọng lạy xuống.
Thời điểm Lý Thuần Dương trắng trợn vơ vét tài vật, bên đại vương tử Tần Dương là sống một ngày bằng một năm.
Mỗi ngày đều có thuộc hạ chạy đến quý phủ của hắn khóc tố, những người này đều là bộ hạ trực hệ của hắn, cũng không có thiếu là lén lút giúp đỡ mình. Nếu tùy ý Lý Thuần Dương nháo xuống, mà mình không ra tay, điều này làm cho những quan viên dựa vào mình kia sẽ thất vọng?
Mấy lần vào triều yết kiến quốc vương, nhưng đều bị từ chối ở bên ngoài, tránh mà không gặp. Tâm tư của Tần Chính hắn c*̃ng rõ ràng, Lý Thuần Dương nháo như thế, chèn ép thế lực Tần Dương, để thực lực hai tên vương tử thoáng cân bằng một hồi, chính là mừng rỡ nhìn thấy. Khó chịu duy nhất chính là phong phú tài lực của Lý gia.