Lý Vân Tiêu nói:
– Đây là phủ khố của Lý gia chúng ta, toàn bộ chuyển tới. Dùng được thì dùng, không dùng được, đến thời điểm ta trả lại.
Cổ Vinh âm thầm tặc lưỡi, Lý gia chính là quân đội đệ nhất đại lão của Thiên Thủy quốc, trực tiếp chuyển không phủ khố...
Ngay ở thời điểm hắn thất thần, Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
– Lần này trong các đan dược cần luyện chế có mấy đồ vật chí dương, bằng vào hồn lực của ta hiện nay sợ là khó có thể khống chế. Mặc dù kỹ xảo lại xuất sắc, c*̃ng tuyệt đối không thể thay thế tác dụng của hồn lực, vì lẽ đó lần này bế quan, chuyện thứ nhất chính là thăng thành cấp hai Thuật Luyện Sư, ngươi cùng ta, đều phải thăng cấp!
Cổ Vinh nghiêm mặt, loại dáng dấp cúi đầu khom lưng kia nhất thời biến mất không còn tăm hơi, trong đôi mắt lập loè ra ánh sáng chỉ Thuật Luyện Sư mới có, lớn tiếng đáp:
– Vâng, Vân thiếu!
– Ừ.
Lý Vân Tiêu hết sức hài lòng thái độ của hắn nói:
– Ngươi cứ tùy tiện, ta trước tiên đi uống chén trà.
Cổ Vinh:
–...
Ngay thời điểm Lý Vân Tiêu bế quan, Thiên Thủy quốc phát sinh một việc lớn.
Lý gia tộc trưởng Lý Thuần Dương nguyên tưởng rằng bị Lý Dật khống chế đột nhiên kiêu căng xuất hiện, không chỉ lại nắm đại quyền của Lý gia, hơn nữa trực tiếp tuyên bố Lý Dật là gian tế địch quốc, hạ lệnh truy nã toàn quốc, phàm có người chứa chấp hoặc bao che, giết chết không cần luận tội!
Hắn kiêu căng xuất hiện làm cho quân giới vẫn âm trầm chấn động, hắn dường như một lần nữa truyền vào sức sống, bắt đầu nhiều lần xuất hiện ở trên triều chính, khiến người ta suy đoán không ngớt.
Hơn nữa lão gia tử còn mượn cơ hội càn quét dư đảng của Lý Dật, đem mấy vị quan to trong triều đình càn quét một lần. Mấy vị quan to này không có chỗ nào mà không phải là ở lúc lão gia tử bế quan chống đỡ Lý Dật, chèn ép trực hệ Lý gia. Trong đó có mấy người ngăn cản Lý gia xét nhà bị đánh chết tươi, thi thể vứt cho chó ăn. Lần này triệt để chấn động cả triều văn võ.