Trên cửa có một loại trận pháp kêu gọi nhỏ, mặt trên khảm nạm một khối hạ phẩm nguyên thạch. Trận pháp này chỉ là đưa đến một tác dụng tăng âm, hạ phẩm nguyên thạch c*̃ng đầy đủ dùng tới trăm năm.
Lục Dao thấp thỏm đem khối nguyên thạch này đè xuống, dùng âm thanh ôn nhu, đáng yêu,mê người nhất mà nàng có thể sử dụng, nhẹ nhàng nói:
– Cổ đại sư, có việc mời ngài xuất quan.
Ngoài cửa dị thường yên tĩnh, lòng bàn tay Lục Dao đều là mồ hôi, đã làm tốt chuẩn bị chịu đựng lửa giận của Cổ Vinh. Lương Văn Vũ c*̃ng hơi có chút sốt sắng.
Thời gian uống cạn chén trà sau, cửa ầm ầm mở ra.
Một luồng kình phong bắn thẳng ra, liền thấy bóng người lóe lên. Sau đó Lục Dao kêu thảm một tiếng, cả người bị cái bóng kia chấn bay ra ngoài.
Cổ Vinh nổi giận đùng đùng vọt ra, năm ngón tay trực tiếp bóp lấy phần gáy của Lục Dao, nhấc nàng lên đính ở trên tường, giận dữ hét:
– Ngươi tiện nhân này, lại dám đánh gãy ta bế quan! Ngươi có biết lần bế quan này đối với ta trọng yếu bao nhiêu hay không, ta còn kém một bước, còn kém một bước liền có thể trực tiếp tiến vào Thuật Luyện Sư cấp hai. Cấp hai a, hiện tại dã tràng xe cát, giết ngươi c*̃ng khó tiêu mối hận trong lòng!
– Cái gì? Cấp hai?
Lương Văn Vũ kinh hãi liên tục, khó mà tin nổi nhìn sóng linh lực quanh thân Cổ Vinh, thất thanh nói:
– Ngươi mới lên cấp bao lâu? Làm sao có khả năng liền xung kích cấp hai? Nhưng sóng linh lực này… trời ạ, đúng là gợn sóng xung kích cấp hai, làm sao có khả năng?
Cổ Vinh nổi giận chuyển thân, nhìn chằm chằm Lương Văn Vũ giận dữ hét:
– Tốt, Lương Văn Vũ, hóa ra là ngươi đang giở trò quỷ. Có phải là thấy ta muốn tiến vào cấp hai, ngươi cố ý đến giở trò?
Lương Văn Vũ bị sát ý của hắn dọa sợ hít vào ngụm khí lạnh, trên trán chảy ra từng tia từng tia mồ hôi lạnh, thầm nghĩ lần này thật sự xong đời. Ai cũng không nghĩ tới hắn là đang trùng kích bình cảnh cấp hai, đừng nói là trị liệu Tiêu Khinh Vương, dù là trời sập xuống, c*̃ng không nên đánh gãy hắn a. Lần này thảm, trong lòng hắn cực kỳ hối hận, oán hận nhìn Lý Vân Tiêu một chút nói: