Lý Vân Tiêu là người nào? Chỉ là Lý gia Đại thiếu gia mà thôi, tuy rằng lĩnh ngộ võ đạo cực cao, nhưng người ta đi là Thuật Luyện chi đạo, há có thể nể mặt mũi của ngươi?
Ngay thời điểm Kế Mông hơi không vui, Lục Dao kinh hỉ kêu một tiếng “Lương đại sư”. Lương Văn Vũ đang đi tới, lần này nàng cuối cùng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm. Trời sập xuống c*̃ng có người đẩy.
– Vân thiếu? Kế thống lĩnh?
Lương Văn Vũ hơi sững sờ, lập tức hỏi rõ tình huống.
Nội tâm hắn ngầm cười khổ không ngớt, Lý Vân Tiêu là cuồng đồ ngay cả hội trưởng cùng Trương Thanh Phàm đại sư cũng không để vào mắt, thật là không dễ hầu hạ, chỉ có thể nhắm mắt nói:
– Vân thiếu, Cổ Vinh đang bế quan, chúng ta c*̃ng không tốt tùy tiện quấy rầy. Nếu ngươi có chuyện gì, ta có thể giúp ngươi giải quyết.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta dự định luyện chế một nhóm đan dược, tìm Cổ Vinh làm trợ thủ.
Lương Văn Vũ nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm nói:
– Hóa ra là chút chuyện này, Thuật Luyện Sư Công Hội ta cái khác không có, chỉ là Thuật Luyện Sư nhiều, vậy ta sắp xếp hai tên Thuật Luyện Sư luyện đan cho Vân thiếu.
Kế Mông có chút sửng sốt, đám người điên Thuật Luyện Sư này, lúc nào dễ nói chuyện như thế? Mình đã từng hướng về Lương Văn Vũ dùng số tiền lớn cầu mua một viên đan dược cấp hai, hơn nữa tất cả vật liệu đều là mình chuẩn bị, cũng chờ hơn một tháng mới rảnh rỗi giúp mình luyện chế.
Lý Vân Tiêu từ chối nói:
– Phiền phức, vẫn là Cổ Vinh chỉ huy càng thuận lợi. Làm phiền Lương đại sư giúp ta gọi hắn đi ra.
Chỉ huy càng thuận lợi?
Kế Mông:
– …
Hắn đầu đầy mồ hôi, thầm nghĩ tiểu tử này thật không biết trời cao đất rộng. Vận may đụng tới Lương Văn Vũ tâm tình tốt, lại không biết điều như thế, chỉ sợ sẽ bị đuổi đi ra ngoài.