Lý Bạch Phong nói:
– Mật khố xưa nay đều là gia tộc cấm địa, không có Tộc trưởng đại nhân cho phép là không thể đi vào. Ta sẽ chờ ngươi ở ngoài.
Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, liền dọc theo hành lang đi xuống, đường cũng không dài, rất nhanh liền đi tới một động thiên, bên trong xếp đầy các loại rương cùng giá, chồng chất lượng lớn các loại vật liệu cùng nguyên thạch.
Trong đôi mắt Lý Vân Tiêu bắn mạnh ra một vệt tinh mang, ngơ ngác nhìn kỹ bốn phía. Ánh mắt của hắn cũng không có rơi vào trên những tài nguyên kia, mà là quan sát động phủ, vẻ khiếp sợ trong mắt càng ngày càng sâu.
– Chuyện này… chuyện này…
Hắn mạnh mẽ nhịn xuống nội tâm chấn động, đột nhiên cất tiếng cười to lên.
– Ha ha, dĩ nhiên là một phương không gian giới tử, không gian giới tử lớn như vậy, tất nhiên là dựa vào Thần khí nào đó mà tồn tại. Chẳng trách ngoài cửa sẽ có Chu Tước Thần Hỏa trận bảo vệ!
Hắn đè nén xuống tâm tình kích động, vội vàng ở trong động tìm tòi nghiên cứu, trong miệng không ngừng thì thầm:
– Ở đâu, không gian giới tử này dựa vào đến tột cùng ở nơi nào?
Thần thức của hắn lan ra, ở trong động phủ thăm dò, đột nhiên ánh mắt rơi vào trong một góc chồng chất đầy rương.
Lượng lớn nguyên thạch cùng các loại trân bảo bị hắn ném ra ngoài, rất nhanh ở trong góc xuất hiện một khối bia bài màu đen, lẳng lặng đứng ở đó. Văn tự trên bia ở dưới tháng năm ăn mòn, đã khó có thể phân biệt. Vật liệu khắc bia c*̃ng mài mòn lợi hại, hiển lộ hết tang thương.
Hai mắt của Lý Vân Tiêu ngưng tụ, con ngươi của hắn đột nhiên loan thành hình trăng lưỡi liềm, hình thái bi văn kia ở trong con ngươi hắn dĩ nhiên không ngừng vặn vẹo biến hoá.
Đây là Lý Vân Tiêu tu luyện một môn đồng thuật cực kỳ lợi hại, là dựa vào lực lượng linh hồn mạnh mẽ mới có thể triển khai. Hiện tại hắn chỉ là Thuật Luyện Sư cấp một, triển khai lên cực kỳ tốn sức, đồng thời hiệu quả rất ít. Nhưng trường bi kia ở trong hai con ngươi hắn bắt đầu dần dần rõ ràng lên.