Lạc Vân Thường nói:
– Việc này xác thực có vấn đề, ta sẽ hồi bẩm bệ hạ. Còn có một việc muốn hỏi ngươi, nội thương của Tiêu thống lĩnh ngươi có thể trị hết không?
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Chỉ cần ta không chết, lẽ ra có thể chữa khỏi.
Lạc Vân Thường nói:
– Này liền được, trước khi ngươi chữa khỏi thương thế của Tiêu thống lĩnh, ta sẽ phái người canh giữ ở bên cạnh bảo vệ ngươi.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ vui mừng, Lạc Vân Thường xuất hiện để thân phận bối cảnh của Lý Dật từ từ bạo lộ ra, lại có Vũ Quân cấp bảo tiêu ở bên người, làm sao c*̃ng không thể là người bình thường. Nếu như tên Vũ Quân cường giả này không phải Tần Chính phái cho hắn, vậy mặc dù là Tần Chính, c*̃ng quyết không thể tha hắn!
Lạc Vân Thường đi rồi, hắn liền dặn dò mọi người ở bên ngoài canh giữ, mình thì trực tiếp đi đến trong đại viện Lý gia, chuyển qua vài cái hành lan, đi tới một tiểu viện hoang phế, khóa lớn trên cửa cũng đã rỉ sét loang lổ.
Lý Vân Tiêu vỗ bay xích sắt, liền đẩy cửa đi vào. Bên trong cỏ dại um tùm, các loại động vật nhỏ chuyển động loạn lên, hiển nhiên từ lâu không dấu chân người.
Hắn xoay chuyển vài vòng, đột nhiên cười nói:
– Lão đầu tử, còn chưa cút ra, chẳng lẽ muốn ta xốc sàn nhà của ngươi?
Bên trong tiểu viện lặng lẽ, không có một tiếng vang.
Lý Vân Tiêu lạnh rên một tiếng, đi tới trước một gian phòng, lấy ra Hắc Nữu đại kiếm muốn chặt bỏ!
Thịch!
Hắc Nữu đại kiếm của hắn bị một luồng kình khí trực tiếp đánh văng ra, hổ khẩu của Lý Vân Tiêu vỡ toang, đại kiếm tuột tay bay ra ngoài, cắm ở trên đất hoang trong tiểu viện. Một giọng già nua vang lên.
– Ngươi là làm sao phát hiện ta?
Một lão giả toàn thân vải thô chẳng biết lúc nào xuất hiện sau lưng Lý Vân Tiêu, đầy mặt đều là vẻ kinh ngạc.