Kế Mông c*̃ng là đánh cho váng đầu, vừa nghe nhất thời tỉnh ngộ, nhuyễn kiếm trong tay đột nhiên giũ ra điểm điểm ánh kiếm, hóa thành từng vòng sáng to to nhỏ nhỏ, đem chu vi mười mét quanh thân Lý Vân Tiêu toàn bộ bao phủ xuống.
Mặc cho thân pháp của Lý Vân Tiêu huyền diệu thế nào, không gì không thể, có thể trong nháy mắt vượt qua mười mấy mét, nhưng ánh kiếm lấp loé, phô thiên cái địa mà xuống.
Trong mắt Bạch Mâu hiện ra vẻ lo lắng, thầm nghĩ lần này thật sự xong đời.
Lại đột nhiên nghe Lý Vân Tiêu cười to lên.
– Thật một khúc Đào Hoa Kiếm ý, điên cuồng tơ liễu tùy hành phong, khinh bạc hoa đào trục lưu thủy. Kiếm ý của ngươi chỉ có tình của hoa đào, nhưng không tâm ý nước chảy.
Phốc!
Bốn người ở đây tất cả đều tức giận đến thổ huyết, trước mắt liền muốn chết ở dưới kiếm, lại còn có tâm tình trêu chọc! Bạch Mâu c*̃ng tức giận đến đầu óc ngây ngất, thầm nghĩ đáng đời hắn chết, thật là miệng tiện, ngay cả mệnh c*̃ng không muốn!
Trong lòng Kế Mông hơi động, dường như hơi có cảm xúc, nhưng trên mặt vẫn như cũ cười lạnh nói:
– Ăn một kiếm của ta, cái mạng nhỏ của ngươi không phải hóa thành nước chảy sao.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, nhấc lên đại kiếm trong tay, đột nhiên biến ảo ra mấy cái vòng sáng, to to nhỏ nhỏ, chính chính chênh chếch, lấp loé không ngớt, dĩ nhiên c*̃ng mở ra vạn đóa hoa đào, hướng về đầy trời kiếm ảnh kia nở rộ.
– Tiểu tử, nhìn cho kỹ. Đây mới thực sự là Đào Hoa Kiếm ý, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu liền xem vận mệnh của ngươi. Đào hoa ổ lý đào hoa am, đào hoa am lý đào hoa tiên. Đào hoa tiên nhân chủng đào thụ, hựu trích đào hoa hoán tửu tiền!
Một chiêu Đào Hoa Kiếm ý này của hắn, nhất thời vạn điểm hồng sắc từ trên thân kiếm không hề có một tiếng động phân tán, như tật phong sậu vũ, như Mạn Thiên Tinh Thần, như điểm điểm bụi trần trong thiên địa.