Mà đối phương tuy rằng cũng tử thương không ít, nhưng hai người sâu không lường được lại không mất một sợi lông, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Nguyệt, từng bước một đi tới.
Trong mắt Bạch Mâu lóe lên một tia kinh nộ, quát lên:
– Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi là ai. Ngươi cố ý ẩn giấu thân hình, dùng súc cốt pháp đem thân thể biến ảo, hơn nữa trên võ kỹ chuyên chọn chiêu thức linh động nhẹ nhàng. Làm như vậy tuy rằng không có thể đánh bại ta, nhưng có thể ẩn tàng hành của tung mình, hơn nữa nhiệm vụ của ngươi c*̃ng vẻn vẹn chỉ là ngăn cản ta liền có thể.
Tâm tình của nàng từ từ tỉnh táo lại, trầm giọng nói:
– Mà quan trọng nhất là Kế Mông ra tay, đánh giết vương tử điện hạ. Ta nói có đúng không, Cao Phong!
Nam tử che mặt kia nghe xong, một tay tóm lấy mặt nạ của mình kéo xuống. Một khuôn mặt lạnh lẽo, trong đôi mắt sát khí ngập trời. Kình khí cả người hắn trong nháy mắt thả ra ngoài, áo khoác màu đen “rầm” nứt thành vô số mảnh vải phân tán. Trước kia thân thể thấp bé bắt đầu bành trướng, cả người trong nháy mắt cao lớn hơn một thước, thể trạng cũng biến thành thô to.
Người kia c*̃ng trực tiếp xé đi mặt nạ, lạnh lùng đứng ở bên cạnh Cao Phong.
Trong lòng Bạch Mâu một mảnh lạnh lẽo, hai người này một là Tứ Tượng cảnh Vũ Quân, một cái khác là Tam Tài cảnh Đại vũ sư, hôm nay sợ là lành ít dữ nhiều, nàng cả giận nói:
– Cao Phong, ngươi thân là Trấn quốc Thần vệ đại đội trưởng, dĩ nhiên nương nhờ vào đại vương tử. Ngươi có bao giờ nghĩ tới cơn giận của bệ hạ, cơn giận của Tiêu thống lĩnh!
Cao Phong mặt không hề cảm xúc, lạnh lùng nói:
– Bạch thống lĩnh ngươi không phải cũng vậy sao? Tựa hồ vương tử chi tranh này, ngươi tham dự càng nhiều.
Bạch Mâu cả giận nói:
– Ta là vâng mệnh bệ hạ, bảo vệ Nguyệt vương tử. Mà ngươi thì sao? Chuyện hôm nay bệ hạ có biết không? Tiêu thống lĩnh có biết sao?