Lý Vân Tiêu c*̃ng xúc động tiếng lòng, trong đầu lướt qua dung nhan tuyệt thế kia, than nhẹ một tiếng.
Hồng nhan vì ai vũ một khúc, ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ.
– Ha ha, được, đàn quá tốt rồi!
Tần Chính trước tiên vỗ tay, cười to nói:
– Trẫm sống nhiều năm như vậy, bây giờ mới biết nhân gian dĩ nhiên có mỹ khúc như thế. Trẫm dưỡng những cung đình nhạc sư này đều là uổng phí, ngày mai thu thập quần áo cút đi cho trẫm!
Quốc vương đã lên tiếng, nhất thời bách quan cùng nhau vỗ tay, dồn dập khen hay.
Lý Dật sắc mặt càng là âm trầm muốn chảy ra nước, chua xót nói:
– Đàn hay thì lại làm sao? Một phân tiền c*̃ng không tốn, công chúa nửa phần lợi ích thực tế cũng không được, so với trứng yêu thú của ta, kém xa lắm!
Trên mặt Tần Như Tuyết nhất thời lướt qua một tia chán ghét, lạnh lùng phun ra một chữ.
– Tục!
Ngay cả Tiêu Khinh Vương cũng không nhịn được buồn nôn lên.
– Hôm nay lễ vật quý trọng, cùng lắm cũng chỉ một khúc như thế này thôi. Nếu như có thể tiếp tục nghe một lần, đánh đổi to lớn hơn nữa ta c*̃ng đồng ý.
Lý Dật càng là nghiến răng.
– Tiêu thống lĩnh sao lại nói lời ấy, muốn nghe, để hắn đàn thêm mấy lần là được.
Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:
– Thần khúc nhất định phải phối hợp thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ngày đó trong Tử Trúc Lâm có mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, hôm nay hoàng cung c*̃ng có Như Tuyết công chúa, lúc này mới có thể đàn đến hoa thần biến sắc. Ha ha, đương nhiên những việc này ngươi là không hiểu. Lão bát, trước đây ngươi không có thời gian đi học, sau này có tiền nên đi học nhiều một chút.
Lý Dật nghe mà nổi giận đùng đùng, cũng may hôm nay Lý Vân Tiêu đã không biết là bao nhiêu lần mạo phạm hắn, sau khi tức một hồi liền khôi phục, hừ lạnh một tiếng, nhưng sát khí trong ánh mắt không hề che giấu chút nào bạo lộ ra.