Trần Chân cùng Hàn Bách nhất thời cả kinh, sợ đến đem đầu lưỡi rụt trở lại.
Mộng Bạch thì lại không kiêng dè gì, hét lớn:
– Sợ cái gì, hắn chính là pha lê, làm sao? Trần Chân, Hàn ca, đừng sợ, ta ủng hộ các ngươi!
Đùng!
Lý Vân Tiêu một cái tát trực tiếp đem hắn vỗ bay, cả giận nói:
– Ngày mai đi trọng lực thất gấp mười lần của Già Lam học viện nghỉ ngơi mười ngày!
– A? Không phải chứ, sư phụ! Mười ngày sẽ chết người đó!
Mộng Bạch nằm nhoài dưới bàn k** r*n lên.
– Hừ.
Mộng Vũ c*̃ng tức giận nói:
– Đâu chỉ nhiêu vậy, sau đó chính ngươi làm cơm, tự mình giặt quần áo, việc nhà toàn bộ do ngươi làm! Để ngươi còn chửi bới Cổ Phi Dương đại nhân không!
– Tỷ, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi.
Mộng Bạch vẻ mặt đưa đám, nhưng không ai để ý đến hắn.
Lý Vân Tiêu một chưởng vỗ Mộng Bạch, gây nên âm thanh không nhỏ, trong phòng chủ yến thỉnh thoảng có người đi vào hiến lễ, Tần Như Tuyết sớm có chút mệt mỏi, trong mắt nàng đột nhiên sáng ngời, gọi to:
– Lý Vân Tiêu, ngươi chuẩn bị cho ta lễ vật gì?
Vị trưởng tử Bá tước kia đang dương dương tự đắc, thao thao bất tuyệt giới thiệu quà tặng nhất thời ngây người, cực kỳ lúng túng đứng yến trong phòng. Bá tước trong phòng thứ yến c*̃ng bất đắc dĩ cho nhi tử một cái ánh mắt, người trưởng tử kia nhất thời lưu lại lễ vật, ảo não đi ra.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên, dùng ánh mắt cầu trợ nhìn về phía Trần Chân cùng Hàn Bách.
– Chỉ là đến ăn bữa cơm, còn muốn tặng quà?
Trần Chân cùng Hàn Bách đều lấy ra hai cái hộp nhỏ đặt ở trên mặt bàn, nhẹ nhàng gõ mấy lần, dùng ánh mắt đồng tình nhìn Lý Vân Tiêu, thật giống như đang nói.
– Ngươi sẽ không phải ngay cả lễ vật cũng không chuẩn bị chứ?
Sắc mặt Lý Vân Tiêu nhất thời xanh lên...
– Hừ, sẽ không có người tới ăn uống chùa chứ?