Tâm tư từ mười lăm năm trước quay lại, ánh mắt của Lạc Vân Thường lộ ra vẻ cô đơn vô hạn, ánh mắt của nàng tựa hồ vô tình hay cố ý điểm qua trên người Lý Vân Tiêu, thật giống đang tìm kiếm cái gì.
Ngày đó trên Diễn Võ Trường, thần thái của thiếu niên này, dĩ nhiên cùng Vũ Đế thánh tượng, giống như đúc.
Lạc Vân Thường khẽ cười khổ nói:
– Đáng tiếc ngươi không phải hắn.
Hiện tại nàng còn nhớ lúc đó ánh mắt của sư phụ thê lương, tự lẩm bẩm lên.
– Hồng nhan vì ai vũ một khúc, ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ. Ngay cả Thần Tiên như sư phụ cũng không xứng với hắn, huống chi là ta.
Lý Vân Tiêu tựa hồ tâm có cảm xúc, khẽ động.
Tần Dương đợi nửa ngày, không gặp trả lời, lạnh lùng nói:
– Hắn đến cùng là ai? Ta ngay cả tư cách biết đến c*̃ng không có sao?
Lạc Vân Thường phục hồi tinh thần lại, nhìn Tần Dương, cười khổ một tiếng nói:
– Hắn, đã chết rồi.
– Chết, chết rồi?
Tần Dương sững sờ, tất cả mọi người cũng kinh sợ.
Tần Dương tức giận lúc này mới dần dần tản ra, trầm giọng nói:
– Chẳng cần biết hắn là ai, nhưng đã chết rồi, như vậy ta liền có cơ hội. Hắn đến cùng đã làm gì, có thể làm cho ngươi chân thành như vậy. Chỉ cần hắn có thể làm được, ta c*̃ng nhất định có thể làm được!
Lạc Vân Thường ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, cười dị thường quyến rũ mê người, nàng khẽ nói:
– Ngươi c*̃ng có thể làm được? Vậy ngươi hãy nghe cho kỹ...
– Hóa Thần hải, hắn luyện chế ra siêu phẩm Huyền Binh kiếm Trảm Tinh thần, thăng cấp thành Đế cấp Thuật Luyện Sư trẻ nhất đại lục, được tôn là Thuật Luyện Sư Công Hội tổng bộ danh dự Trưởng lão!
– Hồng Nguyệt thành, hắn vì mỹ nhân một chiêu kiếm khuynh thành, để một trong tam đại siêu cấp thế lực xoá tên khỏi đại lục!
– Đông Hải, hắn vì bằng hữu giết hết tám ngàn dặm hải vực, bị Hải tộc chi vương hạ xuống Phong Sát lệnh!