Tiểu Vân Thường trốn ở trong góc triệt để dại ra, đôi mắt kia là hào quang mê người như vậy, vẻn vẹn là nhìn một chút, nhưng đủ khiến nàng Vĩnh Sinh khó quên. Con ngươi của Tiểu Vân Thường chậm rãi lớn lên, vầng sáng kia lại đột nhiên hóa thành điểm điểm huỳnh mang tiêu tan ở trong hư không.
Chủ nhân con mắt kia một bộ bạch y, chậm rãi từ trên thang mây đi xuống.
Loan Quân Hạo rơi vào cách cung điện không xa, nhìn bóng người Cổ Phi Dương chậm rãi đi xuống, nội tâm hết sức ngơ ngác, nghĩ đến mình lúc trước nói khoác, nhất thời sợ đến mồ hôi lạnh tràn trề, liều mạng kêu lên:
– Cổ, Cổ đại nhân, ta không phải hữu tâm, ngươi, ngươi đại nhân bất kể tiểu nhân. Hãy bỏ qua cho ta đi, sau này ta không dám nữa!
Hắn một đời tu vi đến không dễ, nơi nào chịu dễ dàng chết ở đây, nhất thời mở miệng xin tha.
Cổ Phi Dương từng bước một đi tới đỉnh Lạc Tuyết Phong, song mắt sáng như sao, nhìn Khúc Hồng Nhan, đột nhiên thở dài nói:
– Hồng Nhan, vì sao khổ như thế chứ?
Lúc này Loan Quân Hạo mới phát hiện, Cổ Phi Dương căn bản không có liếc hắn một cái, hoàn toàn là tiểu nhân vật như hắn tự mình lo lắng, thật giống như một con kiến nhỏ, cảm thấy mọi người đều nhìn kỹ nó, nhưng trên thực tế chỉ là một con kiến nhỏ đáng thương. Loại tâm ý bị xem thường nhục nhã kia nhất thời xông lên đầu, hận đến nghiến răng, nhưng không dám hé răng, chỉ có thể oán độc nhìn chằm chằm Cổ Phi Dương.
Khúc Hồng Nhan nhẹ nhàng thở dài, một điểm lệ quang thiểm lạc, khẽ nói:
– Hồng Nhan vì ai vũ một khúc, ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ. Liền để ta lại vì ngươi múa một vũ khúc đi.
Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng mang theo đau thương nhàn nhạt, một bộ quần áo màu hồng không khác nào tà dương hiện lên đám mây, phong thái xuất trần.