Hắn nói một phen làm tất cả mọi người sững sờ, trên mặt Tần Như Tuyết c*̃ng hơi đỏ lên, trong mắt loé ra vẻ giận dữ, nhưng rất nhanh lại bị lễ vật của Lý Dật làm cho kinh ngạc đến ngây người.
– Vì lẽ đó ta cố ý phái người từ Hỏa Ô đế quốc mua một viên trứng yêu thú, để dâng cho Như Tuyết công chúa, hi vọng công chúa có thể yêu thích.
Trứng Yêu thú!
Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình, Tiêu Khinh Vương c*̃ng hơi ngạc nhiên, lập tức cười khổ lắc lắc đầu, thầm than người tuổi trẻ bây giờ, vì cua nữ nhân thực sự là vô cùng bạo tay.
Yêu thú chính là một loại tồn tại cực kỳ lợi hại trên Thiên Vũ đại lục, coi như là võ giả gặp phải cũng phải nhượng bộ lui binh. Không ít người đều thử nghiệm nghĩ biện pháp thu phục yêu thú, thành cánh tay đắc lực của mình, tuy rằng c*̃ng có ví dụ thành công, nhưng nhiều là thất bại.
Bởi vì yêu thú yêu khí quá nặng, tính cách thô bạo tàn nhẫn, rất khó bị loài người thuần phục.
Sau đó rốt cục có người nghĩ ra một loại biện pháp tuyệt diệu, là thời điểm yêu thú còn ở trong trứng, liền bắt đầu mỗi ngày cùng nó làm bạn, đợi yêu thú xuất thế, lại dốc lòng nuôi nấng, như vậy sau khi yêu thú lớn lên, sẽ trung thành tuyệt đối, tuyệt không hai lòng.
Sau khi biện pháp này được xuất bản, giá cả trứng yêu thú tăng gấp ngàn lần!
Mọi người lẳng lặng nhìn trứng thú trên khay, có chút hơi trong suốt đỏ chót, phảng phất có yêu thú ở trong đó, lúc nào cũng có thể phá xác mà ra.
Ngay cả Tần Như Tuyết đối với Lý Dật không có hảo cảm, c*̃ng hơi có chút cảm động, nhẹ giọng nói:
– Lý Dật, cảm tạ ngươi. Lễ vật này ta rất yêu thích.
Trong lòng Lý Dật cười nở hoa, đang đắc ý phi phàm, đột nhiên một thanh âm cực không hòa hài truyền vào.
– Hừ, trứng yêu thú là không giả, nhưng một viên trứng yêu thú đã chết rồi lấy để làm gì? Nướng ăn? Xin nhờ, tiểu bất điểm bên trong cũng đã hư rồi, không thể ăn.