Đại vương tử Tần Dương nhất thời phụ họa nói:
– Tiêu thống lĩnh nói đúng, người đến a, thu thập một hồi, bày yến cho Lý công tử!
Lập tức không ít thái giám cung nữ chạy vào, đem thi thể Võ sư kia mang xuống, rất nhanh một lần nữa mang lên một bàn yến hội.
Sắc mặt Lý Dật cực kỳ dữ tợn, gào thét nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi làm tốt chuẩn bị tiếp nhận lửa giận của ta đi!
Phía sau hắn Lý Bạch Phong đầu tiên là khiếp sợ thủ đoạn của Lý Vân Tiêu, nghe được Lý Dật nói, nhất thời sắc mặt trắng bệch, trong mắt lộ ra vẻ sầu lo.
Nhưng Lý Vân Tiêu chỉ tự mình châm một chén rượu ngon, nhẹ nhàng uống một ngụm nói:
– Ồ, không phải nói chó cắn người không thích kêu sao?
Ầm!
Đầu óc của Lý Dật lần thứ hai bị tức giận xông lên não, đặt mông ngồi trên ghế, cũng không nói tiếp. Hắn chỉ lo mình sẽ bị tức chết!
Toàn bộ phòng yến hội bị nháo trò như thế, nhất thời yên tĩnh lại. Trên mặt mỗi người đều là vẻ mặt bất nhất, bắt đầu suy tư lên. Nhưng bất kể là ai, đều ngửi được một luồng mùi vị “loạn”. Lý Vân Tiêu đột nhiên xuất hiện, tất nhiên sẽ mang đến náo loạn rất lớn cho Lý gia. Lý gia loạn, tất nhiên c*̃ng sẽ khiến cho quốc gia loạn!
Con ngươi của Tiêu Khinh Vương thu nhỏ lại nhìn Lý Vân Tiêu một chút, hết thảy người ở chỗ này, ánh mắt của hắn là sắc bén nhất, vừa nãy Lý Vân Tiêu ra tay, hắn xem rõ rõ ràng ràng, quả thực chính là làm liền một mạch, nước chảy mây trôi, không có nửa điểm ngưng lại!
Loại quyền pháp thích làm gì thì làm kia, vũ ý tùy tâm mà động, làm sao có khả năng là một Võ sĩ có thể triển khai ra? Quả thực chính là cường giả trải qua muôn vàn thử thách! Coi như là Tiêu Khinh Vương, c*̃ng không dám nói đối với võ đạo lý giải, có thể sâu đến trình độ như thế!
Ngay thời điểm bầu không khí toàn trường có chút lúng túng, thái giám bên ngoài hô to một tiếng, quốc vương bệ hạ Tần Chính, dẫn Lạc Vân Thường cùng Tần Như Tuyết, ở dưới bách quan bao vây đi vào. Toàn thể mọi người dồn dập đứng lên, khom lưng hạ bái.