Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn Mộng Bạch, lạnh giọng nói:
– Ngươi không phải muốn chết sao? Hiện tại đến phiên ngươi.
Một luồng sát khí nhất thời bao phủ ở trong lòng Mộng Bạch, hắn sợ đến run cầm cập lên.
– Đừng, đừng lại đây!
Mộng Vũ vội vã tiến lên ngăn cản Lý Vân Tiêu, khóc ròng nói:
– Vân thiếu, ngươi tha thứ hắn đi. Đệ đệ ta còn trẻ không hiểu chuyện, muốn trách thì trách ta làm tỷ tỷ không dạy tốt.
Lý Vân Tiêu thở dài nói:
– Nguyên bản tư chất của hắn không tệ, quên đi. Tên đồ đệ này ta không muốn.
Hắn nói xong, liền muốn phẩy tay áo bỏ đi.
Mộng Bạch ngẩn ngơ, đột nhiên hắn tỉnh ngộ ra hô:
– Chậm đã, ngươi đừng đi!
Hai chân của hắn vẫn như cũ đứng thẳng không nổi, vội vàng bò qua, ôm chân Lý Vân Tiêu nói:
– Ta không muốn ngươi đi, ta muốn theo ngươi học võ kỹ. Sư phụ, sư phụ dạy ta, ta sai rồi!
– Hừ, Lý Vân Tiêu ta không có loại đồ đệ phế vật này.
– Ta thật sự nhận sai. Sư phụ, ngài liền tha thứ ta lần này đi.
Mộng Bạch nói xong, vội vàng dập đầu mấy cái.
Mộng Vũ c*̃ng vội vàng nói:
– Vân thiếu, ngươi tha thứ hắn đi. Ta bảo đảm sau này sẽ không bao giờ để hắn đi đào mỏ, nhất định sẽ để hắn đàng hoàng ở nhà tu luyện.
Mộng Bạch nói:
– Tỷ, ta không thể để ngươi kiếm tiền nuôi gia đình. Đào mỏ ta vẫn sẽ đi, thế nhưng sư phụ dạy ta, ta c*̃ng nhất định sẽ hoàn thành. Sư phụ, ngươi tha thứ ta đi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Lại cho ngươi một cơ hội, năm ngày, trong vòng năm ngày ngươi phải đánh thông bảy đạo Mạch Luân, lên cấp Nhất Nguyên cảnh Võ sĩ, ta liền như cũ nhận ngươi là đồ đệ. Bằng không, có bao xa cút bao xa cho ta!
– Năm ngày?
Mộng Vũ há hốc mồm nói:
– Vân thiếu, đệ đệ ta mới mở ra năm đạo Mạch Luân, năm ngày làm sao có thể.
Mộng Bạch cũng sững sờ, nhưng lập tức chuyển qua một vẻ kiên nghị, cắn răng nói: