– Bọn họ tìm ta làm gì? Lẽ nào công chúa có tình huống khác thường?
Lý Vân Tiêu ngoẹo cổ nghĩ một chút, hẳn là sẽ không mới là a.
– Ta là tới mượn tăng cường trận pháp dùng một lát.
Lục Dao làm ra một tư thế xin mời.
– Trước tiên đi gặp Trương đại sư cùng Hứa hội trưởng a, ngài đi theo ta.
Tuy rằng nàng cũng không biết sự tình Lý Vân Tiêu trị liệu công chúa, nhưng từ nét mặt của những Thuật Luyện Sư thâm niên trong công hội kia có thể thấy được, bọn người hội trưởng đối với Lý Vân Tiêu là vô cùng coi trọng.
Lý Vân Tiêu là không muốn đi, nhưng nghĩ tới mình còn có chỗ cầu người ta, đành phải đi gặp một lần.
Lục Dao nhìn hắn một bộ phiền phức, trong lòng không khỏi cười khổ. Nếu là những người khác nghe được hai vị đại sư này triệu kiến, sợ là đã sớm hưng phấn nhảy lên, tiểu tử này lại thiếu kiên nhẫn. Cũng không biết hắn là xảy ra chuyện gì.
Lý Vân Tiêu theo Lục Dao lên lầu ba, đi vào một gian phòng rộng rãi, không chỉ là Hứa Hàn, ngay cả Trương Thanh Phàm c*̃ng có mặt.
Hai người vừa thấy hắn, trong mắt đều lướt qua sắc mặt vui mừng, tựa hồ không dám bất cẩn, vội vàng đứng dậy gật đầu, xem như là phương thức đồng cấp trong lúc đó chào hỏi. Lục Dao cả kinh suýt chút nữa cắn đầu lưỡi, nàng không dám lưu lại, vội vàng chào hỏi liền rời đi. Nhưng Lý Vân Tiêu lại thản nhiên, đi thẳng tới trước mặt hai người, trực tiếp ngồi xuống, nhếch chân lên nói:
– Các ngươi tìm ta có việc gì?
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều không khỏi cười khổ. Trương Thanh Phàm lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho Lý Vân Tiêu nói:
– Đây là quốc vương bệ hạ phát thiệp mời thiết yến quần thần, một là chúc mừng Lạc Vân Thường lên cấp Thuật Luyện Sư, hai là vì ăn mừng chữa trị công chúa. Trừ ngươi ra, còn có thể mang theo năm tùy tùng.