̃ng điên cuồng. (1)
Nhưng hơi suy nghĩ một chút, hắn c*̃ng phát hiện vị trí thiếu hụt của công pháp này. Tuy rằng có thể hấp thu kình khí của đối phương, nhưng dưới tình huống phải chịu một đòn của đối phương, để chân khí đánh vào trong cơ thể, mới có thể tiêu hóa hấp thu.
Như vậy nguy hiểm c*̃ng là rất lớn, võ giả bình thường đánh mấy quyền, mạnh mẽ chống đỡ thì không sao. Nhưng đến Cửu Thiên đế cảnh, ai dám đứng bất động mạnh mẽ chống đỡ một quyền của Vũ Đế? Coi như là Bá Thiên, không phải vạn bất đắc dĩ c*̃ng không dám để cho đối phương trực tiếp oanh kích thân thể a.
– Hô, doạ chết ta rồi, còn tưởng rằng công pháp này vô địch. Nguyên lai c*̃ng là có thiếu hụt.
Lý Vân Tiêu hơi thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên “Đùng” một tiếng truyền đến, trên người tê rần, một tia kình khí yếu ớt truyền vào trong cơ thể, rất nhanh bị thân thể hấp thu.
Mấy đại hán lúc trước đã để trần cánh tay, một người cầm cây roi dài, mặt hưng phấn nhìn hắn, ánh mắt kia thật giống như đang nói.
– Ngươi không phải rất cứng sao? Xem ta hiện tại làm sao trừng trị ngươi!
Trên trường tiên còn có gai nhọn, một roi xuống liền đánh nát da thịt!
Đùng!
Đùng!
Đùng!
…
Một người một roi nhanh chóng đánh lên, máu tươi từ trên người Lý Vân Tiêu bay ra, rơi đầy đất. Đau đớn từ toàn thân truyền đến, trên roi này còn dính nước thuốc ăn mòn vết thương, không chỉ đau, da dẻ toàn thân lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được cấp tốc thối rữa.
Chi!
Lý Vân Tiêu đột nhiên cắn chặt hàm răng, thẳng thắn nhắm mắt lại. Từng tia kình khí từ trên roi da truyền đến, tuy rằng yếu ớt, nhưng cũng liên miên không dứt, rất nhanh toàn bộ hút vào trong đan điền, bắt đầu yên lặng khôi phục chân khí.
– Tiểu tử này xương cũng thật là cứng, trúng nhiều roi như vậy, thậm chí ngay cả kêu cũng không kêu một tiếng.