Long Hạo thanh thế kinh người, nhưng giơ tay chém xuống, lại chỉ truyền đến một tiếng vang trầm thấp nhẹ nhàng, Thanh Nguyệt bảo đao của mình, lại bị đối phương duỗi ra hai ngón tay trực tiếp kẹp lấy!
Hai ngón tay... kẹp lấy Thanh Nguyệt bảo đao?
Tất cả mọi người đều giật nảy cả mình!
Lý Vân Tiêu khóe miệng mỉm cười, hai ngón tay nắm nhẹ, như niêm hoa ngắm trăng. Nhìn như vô cùng dễ dàng, kì thực là một môn chỉ pháp vô cùng cao minh… Niêm Hoa Nhất Tiếu.
Long Hạo ở sau khi thất thần ngắn ngủi, liền tỉnh ngộ lại, gặp gỡ thiết bản, chẳng trách dám kiên cường như thế! Hắn hét lớn một tiếng.
– Thanh Nguyệt bảo đao, giải phong!
Một tiếng vang nặng nề từ trong Thanh Nguyệt đao gào thét truyền ra, như đao hồn vắng lặng đang dần dần thức tỉnh. Từ trên thân đao truyền đến từng trận tần suất nhảy lên, khí tức sát phạt mãnh liệt trong nháy mắt lan tràn ra, dáng dấp bảo đao c*̃ng bắt đầu phát sinh biến hóa dị thường.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, hai ngón tay cảm nhận được thân đao biến hóa, lập tức chấn động ra.
– Huyền Binh!
Mộng Vũ che miệng thất thanh nói, trong đôi mắt tất cả đều là vẻ hoảng sợ.
Huyền Binh chính là chiến khí của Võ giả chuyên dụng, trong đó ẩn chứa uy lực vô cùng. Chỉ có Thuật Luyện Sư mới có thể luyện chế, mỗi một kiện đều giá trị liên thành, vạn kim khó cầu!
– Thanh Nguyệt bảo đao này của ta chọn dùng Thâm Hải Hàn Thiết luyện chế thành, xuất từ tay Sư cấp Thuật Luyện đại sư Lương Văn Vũ đại nhân.
Trong mắt Long Hạo bỗng nhiên lướt qua một đạo hàn mang, yêu quý khẽ vuốt bảo đao của mình.
– Ngươi là người thứ ba nhìn thấy cây đao này của ta giải phong, hôm nay chết dưới Ẩm Huyết đao, cũng coi như là có phúc ba đời!
Hắn vũ lên mấy cái đao hoa, từng trận hàn ý ở trên không trung khuếch tán ra, lưỡi đao sắc bén, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi! Một đạo hàn mang xẹt qua trời cao, lần thứ hai hướng Lý Vân Tiêu chém xuống!