– Được rồi, thu đan!
Lý Vân Tiêu ra lệnh một tiếng, Cổ Vinh đã sớm không chống đỡ được, giống như đại xá, vội vàng thu hồn lực, nguyên khí từ trong tay bắn nhanh ra, hai viên đan dược xoay tròn ở trên không trung mấy lần, liền rơi vào trong tay.
– Trùng Nguyên Đan, Bạo Nguyên Đan, thật sự, thật sự thành công!
Cổ Vinh run cầm cập liên tục, hồn lực hao hết rồi c*̃ng không cảm thấy mệt, kích động nói:
– Hơn nữa là hai viên đồng thời luyện chế, trời ạ, vừa nãy ta đã làm những chuyện gì, sao có thể có chuyện đó?
Vừa nãy lúc luyện chế bị mắng, mặt đầy oan ức c*̃ng quét một cái sạch sành sanh, hận không thể mỗi ngày đều nghe Vân thiếu mắng “ngu xuẩn”, “ngu ngốc”, chỉ cần có thể chỉ điểm hắn luyện chế.
Lý Vân Tiêu từ trong tay hắn lấy ra hai viên đan dược, liếc mắt nhìn liền cau mày nói:
– Làm sao độ tinh khiết thấp như thế? Luyện chế ra loại đồ bỏ đi này, ngươi cũng không cảm thấy ngại?
Con ngươi Cổ Vinh lồi ra, vừa định nói ngươi không phải Thuật Luyện Sư, làm sao biết hàm nghĩa luyện chế ra hai viên đan dược này. Nhưng nhất thời vừa nghĩ, vừa nãy mình luyện chế đều là ở dưới sự chỉ đạo của hắn tiến hành, muốn nói Vân thiếu không phải Thuật Luyện Sư, đánh chết hắn c*̃ng không tin.
Hiện tại Lý Vân Tiêu ở trong mắt hắn không chỉ là Thuật Luyện Sư, hơn nữa là tồn tại vượt qua hắn nhận thức. Nghĩ tới đây, nhất thời liền câm miệng. Lại nghĩ trước đó hắn nói, mình có thể lên đến cấp sáu Tông cấp Thuật Luyện Sư, không khỏi có chút tin tưởng lên. Cả người càng là kích động run rẩy không ngớt.
– Xem dáng dấp ngươi cũng gần như hư thoát, còn phải tự ta tinh luyện một hồi, phiền phức!
Lý Vân Tiêu lầm bầm nói:
– Chỉ là tinh luyện, hiện tại hồn lực cao cấp Học đồ của ta c*̃ng đầy đủ.
Hắn đem đan dược dùng hồn lực gói lại, lần thứ hai cho vào trận pháp, hai tay bấm quyết, từng đạo từng đạo Âm Hỏa từ trên trận pháp bắn mạnh lên, hướng đan dược này cuồn cuộn thiêu đi.