Một đạo hào quang màu xanh lục từ Tâm Luân phóng ra, Lý Vân Tiêu cười gằn từng bước một hướng phía trước đi đến.
Mỗi bước ra một bước, liền có một đạo Mạch Luân tùy theo mở ra, ánh sáng Mạch Luân giống như Ngũ Thải Vân Hà, chiếu rọi mà ra.
– Hải Để Luân.
– Bản Ngã Luân.
– Đỉnh luân.
...
Từng đạo từng đạo ánh sáng tỏa ra, khắp toàn thân Lý Vân Tiêu hiện ra đủ mọi màu sắc, như thiên thần giáng thế!
– Bảy đạo, dĩ nhiên là bảy đạo Mạch Luân toàn bộ mở ra!
– Làm sao có khả năng? Hắn không phải rác rưởi sao? Danh xưng rác rưởi, dĩ nhiên cách Nhất Nguyên cảnh chỉ có một tia?
Vương Phong c*̃ng triệt để bối rối, vốn cho rằng hắn dựa vào đan dược hoặc là phương pháp tu luyện lực sĩ mới có thể đánh bại Lam Phi. Dù sao kinh mạch của Lý Vân Tiêu bị hao tổn, không cách nào tu luyện. Chuyện này năm đó huyên náo đến mọi người đều biết, thành trò cười trong thời gian rất dài.
– Hắn làm sao có khả năng mở ra kinh mạch? Ta nhớ Lý gia từng mời qua một vị Quân cấp Thuật Luyện Sư, c*̃ng không có chữa khỏi a!
– Xem cẩn thận, lực phá nghìn cân, chỉ đến như thế!
Đột nhiên Lý Vân Tiêu bước ra một cước, trên mặt đất Kim Cương nham ầm ầm nứt ra vết rạn. Thân thể hắn nghiêng về sau, đột nhiên đánh ra một quyền như chớp giật, rơi vào trên đá đo lực!
Ầm!
Một tiếng nổ đùng to lớn vang lên ở giữa sân, kình khí ở trên đá đo lực bắn mạnh ra. Lý Vân Tiêu ở trong ánh mắt đờ đẫn của mọi người chậm rãi thu hồi nắm đấm, một hố sâu lớn như quả dưa rõ ràng khắc ở trên đá đo lực.
– Chi, cái này không thể nào!
– Đạp thạch có ấn, trảo thiết lưu ngân! Này không phải Võ sĩ mới có thể làm đến sao?
– Ngươi xem cái dấu ấn kia, mới tiến cấp Võ sĩ cũng chưa chắc có thể oanh ra? Hắn nhất định là sử dụng võ kỹ!