Nhưng trong nháy mắt liền cảm nhận được ánh mắt âm trầm của Lam Phi, sợ đến hắn run lên một cái, vội vàng nói:
– Nhìn rõ ràng, nhìn rõ ràng, tất nhiên là Lý Vân Tiêu không thể nghi ngờ!
Lam Phi tâm tình thật tốt nói:
– Ha ha, Lý Vân Tiêu, ngươi còn có gì có thể nói?
Lý Vân Tiêu hơi hướng Phong Bất Bình vuốt cằm nói:
– Phong lão sư, muốn sưu tầm ký túc xá của ta c*̃ng có thể. Nhưng nếu như chứng minh sự trong sạch của ta, ta muốn Lam Phi cho ta một câu trả lời!
Phong Bất Bình từ đầu đến cuối không nói một lời, hắn c*̃ng phát hiện sự tình có chút không đúng, vì lẽ đó yên lặng xem xét, ánh mắt nhìn về phía Lam Phi, hiển nhiên là có ý vị chất vấn.
Lam Phi quả quyết nói:
– Có thể! Nếu có thể chứng minh ngươi thuần khiết, ta tự nhiên sẽ trả ngươi một cái bàn giao!
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Đã như vậy, ta c*̃ng tin tưởng Phong lão sư công chính công bằng.
Trong mắt Tần Như Tuyết lộ ra vẻ lo âu, Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu một cái, lớn tiếng nói:
– Công chúa không cần lo lắng, bên trong đất trời có hạo nhiên chính khí! Lý Vân Tiêu ta quang minh lỗi lạc, không tin tà có thể thắng chính!
Hắn cao giọng nói chuyện như vậy, hết thảy học viên nữ đều trở nên trầm tư, bắt đầu bài trừ hoài nghi đối với hắn. Dù sao một người có tật giật mình, là sẽ không phấn khích như vậy! Phía sau Mộng Vũ nhìn hắn dáng vẻ quang minh lẫm liệt, tức giận đến cả người run cầm cập, nhưng có nỗi khổ khó nói.
Tần Như Tuyết mạnh mẽ cắn răng, tức đến giậm chân. Ngươi tên ngu ngốc này, chuyện này rõ ràng có gì đó quái lạ, người ta khẳng định là đang cố ý hãm hại ngươi, đầu heo!
Lý Vân Tiêu ngoảnh mặt làm ngơ, cao giọng nói:
– Còn xin mọi người dời bước tới ký túc xá của ta, lấy chứng minh Lý Vân Tiêu ta thuần khiết!