Lý Vân Tiêu thấy người đều lại đây, c*̃ng không thể tùy ý chiếm tiện nghi, lưu luyến không rời đưa tay lui trở về, ôm lên Mộng Vũ, ôn nhu nói:
– Đừng sợ, đã không sao rồi. Tên lưu manh kia đã triệt để phế bỏ.
Mộng Vũ tức giận đến cả người run rẩy, nhưng thân thể đâu có nửa điểm khí lực. Mà khi nhiều người nhìn như vậy, chỉ có thể giận dữ và xấu hổ đem đầu vùi vào trong lòng Lý Vân Tiêu.
Sắc mặt Phong Bất Bình tái xanh ôm Lưu Nhất Thiên đi tới, ngưng thanh phun ra hai chữ.
– Phế bỏ!
Lý Vân Tiêu nhìn Lưu Nhất Thiên như bùn nhão ở trong tay hắn, đã sớm không còn nhân hình, càng thêm nhìn thấy mà giật mình là hạ thể một mảnh máu thịt be bét, khiến người ta sinh ra hàn ý. Lý Vân Tiêu nhìn Hàn Bách một chút, trong ánh mắt thật giống như đang nói, thật ác độc a. Hàn Bách trừng một chút, tựa hồ đang hồi phục, còn không phải theo ngươi học.
Phong Bất Bình trầm giọng nói:
– Đều trở về đi, chuyện nơi đây ta sẽ cùng viện trưởng đại nhân báo cáo. Lưu Nhất Thiên c*̃ng là tự làm tự chịu, không oán người được!
Hắn liếc mắt nhìn Mộng Vũ trong lòng Lý Vân Tiêu, khẽ nhíu mày.
– Ngươi ôm nàng c*̃ng không thích hợp, các ngươi có ai nhận thức nàng không?
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy chục người tụ lại, trong đó không thiếu nữ tử, đều là ở trong Tiểu Phong Lâm đánh dã chiến.
Không ít nữ tử dồn dập ngượng ngùng cúi đầu, đột nhiên một cô gái áo đỏ tên Chu Phỉ Phỉ cả kinh kêu lên:
– Là Mộng Vũ!
Trong mắt nàng lộ ra vẻ quái dị nói:
– Ta cùng với nàng là một ký túc xá.
Phong Bất Bình gật đầu nói:
– Vậy ngươi đưa nàng trở lại, có tình huống gì liền liên hệ ta.
Lúc này Lý Vân Tiêu mới vô cùng không muốn đem Mộng Vũ đưa cho Lưu Phỉ Phỉ, thời điểm buông tay còn không quên ở trên mông nàng mạnh mẽ bóp một cái. Mộng Vũ ngâm khẽ một tiếng, mặt mày đỏ chót, bạo b*n r* lửa giận đủ để đem Tiểu Phong Lâm đốt thành tro bụi!