Thiếu nữ khóc nước mắt như mưa, cả người bị nam tử kéo trên đất. Đúng lúc này, trong mắt tên nam tử kia loé ra một tia ngạc nhiên, tựa hồ hơi mờ mịt, nhưng lập tức lộ ra hung mang, quát lên:
– Tiểu tử, lập tức cút cho ta, thiếu gia muốn làm việc!
– Cứu ta, cứu ta!
Thiếu nữ kêu thống khổ từ trên đất truyền đến, khiến người ta thương tâm gần chết.
Lý Vân Tiêu hơi giương đôi mắt, lộ ra một nụ cười.
– Yên tâm đi bảo bối, rất nhanh sẽ tới cứu ngươi.
Thiếu nữ trong mắt vui vẻ, vội vàng giẫy giụa từ trên mặt đất bò lên, cũng không kịp nhớ che khuất da thịt trắng như tuyết, hướng Lý Vân Tiêu chạy tới. Lúc này trong mắt nam tử kia c*̃ng không tự kìm hãm được lộ ra vẻ vui mừng, nhưng vẫn như cũ giả ra dáng vẻ hung ác.
– Tiểu tử, ngươi dám cùng bổn thiếu gia cướp nữ nhân. Ngươi biết ta là ai không? Ta chính là con trai của Cấm Vệ Quân thống lĩnh Lưu Tư Tề Lưu Nhất Thiên!
– Há, hóa ra là Lưu Nhất Thiên.
Lý Vân Tiêu đột nhiên quay đầu nhìn về cô gái kia cười nói:
– Ta nói cứu ngươi, không phải ta cứu, mà là bọn họ.
– Hả? Bọn họ?
Thiếu nữ cùng nam tử đều sững sờ, đột nhiên từ trong rừng cây thoát ra một đám người, đem ba người bao quanh. Trần Chân cầm đầu giận dữ hét:
– Lưu Thiên Nhất, ngươi lại làm ra việc táng tận thiên lương như vậy! Phong lão sư, chuyện vừa rồi ngươi đều nhìn thấy, tiểu tử này quả thực chính là súc sinh!
Thời điểm hơn mười người xuất hiện, Lưu Nhất Thiên bỗng nhiên thầm nói không xong, trong lòng biết phải gặp rắc rối. Nghe được Trần Chân nổi giận gầm lên một tiếng “Phong lão sư”, cả người càng là giật mình một cái, sợ đến hai chân như nhũn ra! Hắn dựa vào ánh trăng nhìn kỹ lại, cầm đầu là một trung niên nam tử, tức giận đến tóc đứng chổng ngược, chính là Giáo xử (*có lẽ là giáo viên kỷ luật) của học viện, biệt hiệu gọi “Sát thần” Phong Bất Bình!