Thân rắn to lớn của Hắc Thủy Huyền Xà quấn quanh thân cây, chỗ nào nó đi qua cành lá đều gãy nát, những dây leo hoa lạ kia cũng héo úa vỡ vụn.
Sắc mặt Lục Tuyết Kỳ hơi tái nhợt, bước lên một bước, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm con thượng cổ cự thú càng ngày càng gần, thấp giọng hỏi Tằng Thư Thư: "Chuyện gì vậy?"
Tằng Thư Thư trán đầy mồ hôi, nói: "Vừa rồi lúc chúng ta ở bên dưới, đột nhiên gặp phải con yêu thú đáng sợ này, với chút đạo hạnh của chúng ta, đương nhiên chỉ có nước chạy. May mà nó cũng không để ý đến chúng ta, rất nhanh đã bỏ đi, không ngờ nó lại bò lên đỉnh cây này."
Mọi người nhìn nhau, tuy rằng những người có mặt ở đây đều là cao thủ có đạo hạnh thâm hậu, nhưng trước mặt con thượng cổ ma thú đáng sợ tột cùng này, bất kỳ sự phản kháng nào cũng đều là nực cười.
Vào lúc Hắc Thủy Huyền Xà càng ngày càng gần, Kim Bình Nhi bỗng nhiên nói: "Nguy rồi, con súc sinh này chẳng lẽ cũng tới vì đồ vật trong Thiên Đế bảo khố này sao?"
Mọi người nhất thời biến sắc, nghĩ thầm hơn phân nửa đúng là như thế, chỉ là không biết trong Thiên Đế bảo khố rốt cuộc là dị bảo kinh thế gì, lại có thể hấp dẫn được cự thú như Hắc Thủy Huyền Xà này.
Nhìn Hắc Thủy Huyền Xà không ngừng tiến tới, thân thể màu đen khổng lồ ép thân cây đến run rẩy không thôi, không khỏi khiến người ta lo lắng thân cây này có thể bị nó ép gãy hay không. Còn cái đầu rắn cực lớn kia, dưới hàm răng nanh, cái lưỡi đỏ tươi chẻ đôi không ngừng thò ra thụt vào trong không khí, hướng về phương hướng Thiên Đế bảo khố ở phía xa gầm nhẹ, phảng phất rất hưng phấn.
Quỷ Lệ quay đầu nhìn về phía Thiên Đế bảo khố, chỉ thấy cửa đá dày nặng vẫn không hề suy chuyển, ánh mặt trời ban đầu chiếu vào biển hoa trước cửa đá, lúc này cũng đã chuyển đến trên cửa, bốn chữ lớn "Thiên Đế bảo khố" lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Pháp Tương thấy thân rắn to lớn như ngọn núi nhỏ càng ngày càng gần, khẽ thở dài, nhanh chóng xoay người nói với những người khác: "Hắc Thủy Huyền Xà là thượng cổ ma thú, không phải sức người có thể địch nổi, chúng ta tuyệt đối không phải đối thủ của nó, đừng nên gắng gượng nữa, mau đi thôi."
Đạo lý này kỳ thật ai cũng biết, Tăng Thư Thư, Lâm Kinh Vũ đều gật đầu, bên kia Kim Bình Nhi hừ một tiếng, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng nhìn thần sắc của nàng ta, vẫn là chuẩn bị rời đi.
Mọi người trong sân nhao nhao tế pháp bảo, chuẩn bị tản ra. Trong tay Quỷ Lệ cũng chậm rãi sáng lên hào quang màu xanh đen, quay đầu lại đang muốn gọi Tiểu Hôi vẫn trốn ở gần cửa đá. Đúng lúc này, đột nhiên, trên cửa đá của Thiên Đế bảo khố truyền đến tiếng nổ ầm ầm trầm muộn .
Giờ phút này, đúng lúc ánh mặt trời chiếu vào nét ngang trên cùng của chữ "Thiên" trong bốn chữ "Thiên Đế bảo khố".
"Rống!"
Gần như cùng lúc đó, Hắc Thủy Huyền Xà đột nhiên tăng tốc, gầm thét lao lên, mọi người nhất thời kinh hãi, Kim Bình Nhi, Tăng Thư Thư, Lâm Kinh Vũ, Pháp Tương dẫn đầu bay lên.
Trong không khí, mùi tanh xộc vào mũi, cũng không biết cuồng phong từ đâu thổi tới, như đao cắt vào mặt.
Quỷ Lệ bỗng nhiên quay lại, bay về phía Thiên Đế bảo khố. Lúc này Pháp Tướng cùng những người khác đang ở giữa không trung đều cả kinh, lại nhìn về phía sau, chỉ thấy Hắc Thủy Huyền Xà nổi giận, mắt mở trừng trừng, trong miệng còn phun ra từng tia hắc khí. Thân rắn khổng lồ không ngừng vặn vẹo, trong nháy mắt đã đến trước Thiên Đế bảo khố.
Cửa đá Thiên Đế bảo khố to lớn trước mặt loài người, lúc này xem ra, cũng chỉ tương đương với kích thước đầu rắn của Hắc Thủy Huyền Xà mà thôi.
Quỷ Lệ đang ở giữa không trung, chỉ cảm thấy sau lưng bỗng tối sầm lại, bóng đen như núi kia ào ạt lao tới, không cần quay đầu lại, hắn cũng biết thân rắn to lớn của Hắc Thủy Huyền Xà đang ở ngay sau lưng.
Hắn hóa thành một đạo thanh mang, trước thân cự thú, như tia chớp lao đi, hướng về phía cửa đá kia.
Phía trước, khỉ con Tiểu Hôi đột nhiên kêu thét!
Một bóng đen đập xuống, tiếng gió dữ dội, còn chưa chạm vào người, vậy mà đã thổi lệch thân hình Quỷ Lệ.
Quỷ Lệ kinh hãi, nhưng hắn bây giờ đã không còn là thiếu niên năm đó ở dưới Tử Linh Uyên nữa, trong nháy mắt ý niệm khẽ động, như mọc mắt sau lưng, điều khiển Phệ Hồn né tránh thân rắn của Hắc Thủy Huyền Xà đang đập xuống, trong gang tấc.
Lúc này, âm thanh trên cửa đá Thiên Đế bảo khố dần dần cao vút, kèm theo một tiếng nổ vang, dưới ánh mặt trời, cửa đá vốn hoàn chỉnh bỗng nhiên nứt ra một khe hở ở giữa, rồi chậm rãi mở sang hai bên.