Chương 297: Tán Gẫu
Hoa Vũ Nhu ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, liền thấy một người đàn ông mặc bộ Trung Sơn trang màu xanh thẫm, gương mặt tuấn tú như ngọc quan. Mái tóc đen chải chuốt gọn gàng không một sợi rối, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu, khiến người ta vô cớ sinh lòng có cảm tình.
"Ơ..."
Hoa Vũ Nhu lại nhìn sang Giang Hiểu, không hiểu lắm tình huống trước mắt.
"Tới rồi à?"
Giang Hiểu trợn đôi mắt cá chết, bĩu môi, vẻ mặt khiến người ta cực kỳ khó chịu.
"Tới rồi."
Tô Thanh khẽ mỉm cười, ôn hòa như gió xuân.
"Ăn cơm chưa? Đúng lúc anh đang đói bụng."
Giang Hiểu vừa nói vừa định bước ra ngoài.
Tô Thanh lại đứng nguyên tại chỗ, khóe miệng vẫn giữ nụ cười, "Vậy là không muốn để chú vào phòng con ngồi chút sao?"
"Vừa dọn sạch xong, làm bẩn lại phiền lắm."
Giang Hiểu đáp lại một câu.
Bên cạnh, Hoa Vũ Nhu trợn tròn đôi mắt hạnh, kinh ngạc vô cùng.
Tên này là đàn ông thép cứng đầu à? Sao nói chuyện đầy mùi thuốc súng vậy?