Chương 266: Trận Chiến Không Thể Tránh Khỏi
"Ca, muội buồn phiền quá đi..."
Trong phòng riêng, Giang Thiền nằm sấp trên bàn gỗ, cánh tay trắng nõn kê dưới cằm, "Vì sao hôm đó ca không xuất hiện được vậy? Không thì đám người đáng ghét đó cũng chẳng ngày nào cũng lải nhải sau lưng."
Trước điều đó, Giang Hiểu khẽ cười nói, "Hà tất phải bận tâm mấy chuyện vô nghĩa đó chứ?"
"Sao lại vô nghĩa được?"
Giang Thiền không vui, chu môi, nghiêm túc nói, "Ca là Tiểu Thủ Tịch mà! Trước kia rực rỡ như vậy, cứ nghĩ tới chuyện này, lòng muội lại khó chịu."
Thấy vậy, Giang Hiểu xoa xoa cái đầu nhỏ của muội muội.
"Ghê quá..."
Giang Thiền le lưỡi, nói, "Nói ra thì ca cũng chỉ lớn hơn muội một tuổi thôi, sao lúc nào cũng thích tỏ vẻ người lớn vậy?"
"Ha ha ha! Muội tưởng ca của muội là ai chứ?"
Giang Hiểu cười ha hả, liền giọng điệu kiêu hãnh, nói, "Thân phận Tiểu Thủ Tịch thì sao chứ? Ca cũng đâu thích cái bộ của Thiên Cơ Cung này. Ca là Giang Hiểu, cái tên này mới nên được thế nhân ghi nhớ hơn."
"Đúng là khoác lác..."
Giang Thiền bĩu môi, nhưng trong đôi mắt hạnh lại ánh lên vẻ vui mừng.