Là Bát Trọng Ngự Linh Sư, Cửu Linh hiếm khi lại có chút hưng phấn.
Không có cách nào khác.
Thiếu niên đó thực sự quá phiền phức.
Suốt những ngày qua, bản thân coi như đã chịu không ít thiệt thòi dưới tay hắn.
Ngay cả lúc trước thắng, tên nhóc đó cũng viết đầy vẻ không phục trên mặt.
Còn nói bản thân thắng không quang minh, một Bát Trọng Ngự Linh Sư, đấu với hắn mà lại phải liên tục né tránh, hành vi tiểu nhân, thực mất mặt Thiên Cơ Cung, còn nói danh hiệu Cửu Linh của bản thân là đi cửa sau mà có...
Điều này thực sự khiến Cửu Linh tức điên lên.
Mà đây cũng là kết quả Giang Hiểu cố ý tạo ra.
Nếu không, đường đường một Bát Trọng Ngự Linh Sư, sao có thể thực sự để tâm tới bản thân mình?
Một đối tượng kèm luyện đẳng cấp vương giả như vậy, không thể bỏ qua uổng phí được.
Thủ đoạn này, chẳng khác gì lộ trình công lược mà Cửu Linh từng dùng với Tô Thủ Tịch trước đây.
Chỉ là, Giang Hiểu vận dụng thuần thục hơn một chút.
Chẳng bao lâu.
Cửu Linh liền xuyên qua màn sáng.