Vừa mới bước vào.
Bà lão tóc bạc đang ngồi đan len trên sofa lập tức đứng dậy, vẻ mặt xót xa ôm chặt Giang Hiểu vào lòng,
"Ai da~ cháu ngoan của bà, lần trước từ Bắc Đô về, cháu chịu ấm ức lớn như vậy, bà cố này thật sự sắp khóc chết mất..."
Cảm nhận được tình cảm chân thành của đối phương.
Trong lòng Giang Hiểu thoáng qua một chút áy náy, liền cười tủm tỉm đáp lời, "Không sao ạ, cháu hiểu cho ông nội."
"Hiểu cái đầu gối!!! Tô Nhược Uyên đó chính là một lão già hồ đồ! Ta... ta..."
Bà cụ nhà họ Tô tức tới mức nhất thời cả lồng ngực cũng đau nhói.
Người nữ hầu trung niên bên cạnh vội vàng bước tới đỡ lấy.
"Thôi vậy, không nhắc tới lão già hồ đồ ngay cả mẹ ruột cũng không nhận đó nữa, ta cũng đã nghĩ kỹ rồi, sau này dứt khoát nửa bước cũng không tới Bắc Đô, chết cũng không cho hắn tới đưa tang ta, để lão già hồ đồ đó bị người ngoài chê cười..."
Bà cụ nói là không nhắc Tô Nhược Uyên, thực ra vẫn lải nhải không dứt.
Giang Hiểu im lặng lắng nghe, cũng không ngắt lời.