"Các ngươi cũng cảm nhận được rồi?"
Lão tài xế ma mặt lạnh như nước, lên tiếng hỏi.
"Mạnh quá..."
Trầm Luân Quỷ khẽ há miệng nhỏ, ngơ ngác nhìn về bầu trời đằng xa.
Trên màn trời.
Một thiếu niên áo trắng đứng giữa không trung, thanh quang kiếm vốn do luồng sáng ngưng tụ trong tay phải dần biến mất...
Phía sau hắn.
Bầu trời vốn mây đen dày đặc, lúc này kinh hãi sinh ra một khe trời một tia sáng!
Mây đen dày nặng lại bị một kiếm chém toạc ra!
Ánh nắng vàng xé toạc vết thương, chiếu xuống, tựa như một đường kẻ chia đôi cả 444 Quỷ Vực!
Chưa đợi lão tài xế ma cùng mọi người có động tác gì.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Rầm~
Lại một tiếng vang lớn nữa từ bên phải bất chợt nổi lên tựa như sấm sét!
Nhìn xa xăm, tựa như một con cự long không ngừng cuộn trào, mọi tòa cao ốc dọc đường không ngừng sụp đổ, bụi khói ngút trời bốc lên, khí thế hùng tráng.
Tựa như một vị chiến thần đang không ngừng áp sát, uy áp đáng sợ, trực tiếp làm tan vỡ phần lớn quỷ vật.
Soạt!
Cùng lúc đó.
Bầu trời 444 Quỷ Vực bất chợt sáng lên điểm điểm ánh sao, ánh sáng rực rỡ lại xuyên thủng cả tầng mây dày đặc, sáng chói tới đáng sợ!