Dường như nếu quân đen thoát ra được, ván cờ lần này sẽ là quân đen thắng, quân trắng thua.
Nhưng đúng lúc này.
Cạch!
Hai ngón tay thon dài của người trung niên xoa xoa quân trắng, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh anh, đặt quân nhanh như chớp!
Kèm theo quân cờ này đặt xuống.
Quân đen...
Cục diện thua đã định!
Đồng tử Giang Hiểu bất chợt khẽ co lại, trong lòng vô cớ sinh ra một cảm giác trống rỗng.
Lồng ngực nghẹn ngào, rất khó chịu.
Tựa như sắp mất đi một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
"Ván cờ này rốt cuộc có ý gì?"
Giang Hiểu ráng nén sự khó chịu, thầm cau mày.
Vì sao chỉ là một ván cờ bình thường, lại khiến tâm trạng bản thân dao động dữ dội tới vậy?
Không được!
Mấy quân đen ở góc dưới bên phải kia dù thế nào cũng không thể bị nuốt chửng!
Giang Hiểu bất chợt nghiến răng, toàn tâm toàn ý lao vào cuộc chém giết trên bàn cờ.
"Không thoát được đâu, mấy quân đen này ắt phải chết."
Bất chợt, người trung niên đổi hẳn vẻ ôn hòa trước đó, nói chắc nịch, "Thiên cơ nằm trong tay ta, số mệnh đã định!"