Thiếu niên nhường đường, đồng thời đôi mắt khẽ sáng lên, "Tiểu Thủ Tịch?"
"Chào."
Giang Hiểu đáp lại một tiếng, rồi thầm lẩm bẩm.
Lâm Hạo Vũ? Cái tên này sao nghe quen vậy?
Vừa trò chuyện.
Vương Hải Sơn đã dẫn Giang Hiểu bước vào căn biệt thự nhỏ này.
Đèn đuốc huy hoàng, tựa như một khoảnh hoa lửa cây bạc, lấp lánh giữa bóng tối.
Ngay cửa còn có hai thiếu nữ xinh đẹp, lại không mặc đồng phục đệ tử Thiên Cơ Cung, ăn mặc mát mẻ, mảng da trắng nõn lộ ra khá thu hút ánh nhìn.
Thấy Vương Hải Sơn, hai thiếu nữ này khẽ mỉm cười, "Vương thiếu gia!"
Trong lòng Giang Hiểu khẽ giật thót.
Liên tưởng tới lời tam sư tỷ Triệu Mộng Doanh, cậu không khỏi nảy sinh ý định quay người rời đi.
"Ây, hai muội muội thật ngoan."
Vương Hải Sơn vừa nói vừa cưỡng kéo Giang Hiểu bên cạnh ra trước mặt, "Các em xem, hôm nay ta dẫn ai tới đây?"
"Tiểu Thủ Tịch?"
"Tiểu Thủ Tịch!"
Lập tức, hai thiếu nữ này nụ cười rạng rỡ như hoa, chạy nhẹ về phía Giang Hiểu.
Cả hai ôm chặt cánh tay Giang Hiểu hai bên, rồi cưỡng ép đẩy cậu vào trong cửa lớn, "Tiểu Thủ Tịch mau vào uống trà."