Một luồng khí sóng ngút trời cuộn tới, bóng dáng mỏng manh của Tô Hàn trong nháy mắt bị thổi bay ngược tựa như bông liễu.
Tô Hàn bất chợt nghiến răng, dừng thế công, rồi trường kiếm vạch ra một vòng cung ánh sáng rực rỡ.
Trong khoảnh khắc.
Lấy cậu làm tâm điểm, một luồng khí băng xanh u ám cực âm cực hàn lan tỏa ra.
Mọi tồn tại trên đồng hoang nhanh chóng bị phủ lên một lớp băng cứng mỏng manh, tựa như sương giá phủ đất, hóa thành thế giới băng tuyết.
Giang Hiểu kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, trong lòng thán phục không thôi.
【Hàn Băng Lãnh Địa】 của đối phương vượt xa 【Lôi Đình Lãnh Địa】 hiện tại của bản thân cậu.
Cũng không biết đã tiến giai qua bao nhiêu lần.
Băng lạnh nhanh chóng lan rộng, chẳng mấy chốc đã đóng băng tòa lâu đài máu Tống Thi Âm, không ngừng vươn lên trên, dường như muốn phong ấn hoàn toàn đối phương.
Nhưng ngay lúc này.
Kèm theo một tiếng rú thê lương, Tống Thi Âm bất chợt phá băng xông ra, tứ chi biến dạng không ngừng quẫy đạp, mỗi bước chân đều gây chấn động cả mặt đất.