Giang Hiểu chắp tay sau lưng, quay lưng về phía Tô Hàn, trên mặt không nhịn được lộ ra nụ cười hả hê trước tai họa người khác.
Tô Nhược Uyên vốn định để vị hàng tinh anh thứ nhất này tới áp chế cậu.
Kết quả lại không ngờ được, đám kỳ nhân dị sĩ Ngọc Hư Cung này sẽ hại đối phương ra nông nỗi này.
Điều này cũng khó tránh khỏi.
Tô Hàn chẳng khác gì kiếp trước những học bá thi đỗ Đại học Thanh Hoa, nhưng đến giặt đồ, gấp chăn cũng không biết làm.
Cuộc sống đâu chỉ có thi cử và tu luyện...
May là.
Long Thủ đã nể đủ mặt mũi nhà họ Tô, không làm ầm ĩ chuyện này lên.
Nhưng vết thương trong lòng Tô Hàn thì dù thế nào cũng không lành lại được.
Đến mức mấy ngày sau đó, cứ ở lì trong phòng mình không chịu ra ngoài.
Giang Hiểu thì nhân khoảng thời gian này, không ngừng tu luyện, chỉ còn cách cảnh giới Tứ Trọng Ngự Linh Sư một bước.
Thoáng chốc, đã tới chủ nhật.
Nhiệm vụ lần hai tới.
"Sư đệ út, ra đây! Giang sư huynh đệ sắp đi làm nhiệm vụ rồi."